"Ôi giời ơi, tim tôi đau quá, tôi bị cao huyết áp... Ôi... Bị đánh rồi... Tôi phải gọi con trai tôi đến!"
"A a a, đánh người rồi! Ôi, tôi bị động kinh đây này! A a a! Bà già ăn trộm còn đánh người nữa, tôi không chịu nổi rồi..."
Cậu sinh viên tên Hoàng Vĩnh nằm dưới đất cũng chẳng kém, gào còn to hơn cả bà kia, bên cạnh còn có người đút nước cho.
Thấy là đám sinh viên đang giả vờ, cô cũng yên tâm hỏi: "Bà ta ăn trộm bao nhiêu?"
"Hai mươi hộp, ông chủ, bọn em báo cảnh sát nhé?" Một sinh viên cao to, nhìn qua đã thấy là khó chọc nói.
"Đưa cậu ấy vào trong đi, kẻo lát nửa bị say nắng. Ở đây để tôi lo."
Lý Phái Bạch nói xong, mấy người lập tức khiêng người vào trong nhà bật điều hòa lên.
Bà thím vẫn nằm im dưới đất không động đậy. Lý Phái Bạch đứng nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt như đang nhìn một xác chết.
"Một hộp hai mươi đồng, hai mươi hộp bốn trăm. Trả tiền đi."
"Con mẹ nó, ai ăn trộm đồ nhà mày hả? Ai ăn trộm? Mày có biết xấu hổ không? Đống cơm thừa canh cặn đó, tao lấy mấy hộp thì đã sao? Người của mày đánh tao thì mày phải bồi thường tiền, bồi thường, bồi thường, bồi thường!"
Bà ta nằm dưới đất lăn lộn, la lối om sòm, không ngừng hét đòi tiền.
Lý Phái Bạch không nói gì. Cô vào trong nhà, cầm lấy tấm chăn bông phủ trên tủ đông ra ngoài, đắp thẳng lên người bà ta.
"Bà thích nằm thì cứ nằm tiếp đi, đất mát đấy, đừng để bị lạnh."
Nói xong, cô nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, ánh nhìn đó thật sự không giống như đang nhìn một người sống.
Quả thật, trong lòng Lý Phái Bạch cũng không coi bà ta là người sống nữa. Cô đã quyết định, để tránh rắc rối về sau thì không thể giữ lại người này.
Trở lại trong tiệm, mấy sinh viên nhìn Lý Phái Bạch bằng ánh mắt sùng bái.
Quá lợi hại! Hôm nay nhiệt độ mặt đất là bốn mươi hai độ, vậy mà ông chủ có thể mặt không đổi sắc nói "đất mát, đừng để bị lạnh".
Quá đỉnh!
"Ông chủ, như vậy thật sự không sao chứ?" Hoàng Vĩnh hỏi, trên người cậu ấy đã bị nắng chiếu đỏ rực.
"Không sao, bà ta sẽ không xuất hiện nữa đâu." Lý Phái Bạch liếc cậu ấy một cái, rồi rút trong túi ra mấy chai Hoắc Hương Chính Khí, đưa qua: "Uống cái này, rồi ngâm nước cho hạ nhiệt đi."
Những người khác mang cơm lên xe tải nhỏ cho cô, vừa làm vừa lẩm bẩm: "Con mụ già này đúng là ác thật, còn nằm đó không đi, không biết có xảy ra chuyện gì không nữa."
"Cứ tin ông chủ đi." Hoàng Vĩnh nói.
"Các cậu là người bản địa à?" Lý Phái Bạch hỏi, hy vọng sau này vào mạt thế họ vẫn sẽ giữ được sự ngây ngô như này.
"Không, bọn em là sinh viên đến học, nhà ở quê, không muốn về nuôi heo nên ở lại làm thêm mùa hè, đợi có chứng nhận thực tập rồi mới về."
Anh chàng cao to tên là Vương Đan Ngưu gãi đầu cười ngượng.
"Nhà cậu ở nông thôn à? Có bán heo con không?" Lý Phái Bạch khẽ hắng giọng, chỉnh lại lời nói: "Tôi muốn nếm thử thịt heo tự nuôi xem có vị gì."
"À? Có chứ, có bán! Ông chủ, để em gọi về nhà xem, nếu có sẽ gửi cho anh. Nhà em ở Lâm Thời, lái xe ba tiếng là đến." Vương Đan Ngưu đáp.
"Ừ." Lý Phái Bạch đứng dậy, chuẩn bị theo dõi bà thím kia để tìm cơ hội ra tay, tránh để lại hậu họa: "Tôi muốn một cặp heo đực nái, gà sống, vịt sống cũng lấy. Có đặc sản quê gì thì cứ gửi đến, giá bán theo bình thường là được."