Chương 11

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

undefined 23-02-2026 07:39:01

Lý Phái Bạch đứng dậy đi đến bên cạnh Lý Diệu Tổ, hạ giọng giả vờ hỏi: "Cậu là em trai của cô Lý Phái Bạch phải không?" "Đúng, còn anh là... Luật sư à?" Lý Diệu Tổ bị người bất ngờ xuất hiện làm cho hoảng sợ. Ánh sáng nơi này mờ tối, Lý Phái Bạch đã hóa trang cả khuôn mặt, lại thêm thằng em trai này vốn chẳng mấy để tâm đến cô, nên nó không hề nhận ra. "Tài sản của chị tôi có bao nhiêu, mau chóng sang tên cho tôi hết đi." Lý Diệu Tổ gấp gáp không chờ nổi. Lý Phái Bạch mỉm cười, khoác vai kéo Lý Diệu Tổ vào trong: "Vào trong rồi nói." Cô trực tiếp kéo người vào nhà vệ sinh, Lý Diệu Tổ thấy có gì đó không ổn liền chống cự, nhưng với cơ thể hư nhược của cậu ta thì sao có thể là đối thủ của Lý Phái Bạch được? Trong mắt người ngoài, hành động của hai người chẳng khác nào một gã đàn ông đang động tay động chân với một gã đàn ông khác, họ chỉ mỉm cười đầy ẩn ý: "Biết chơi ghê!" Lý Phái Bạch đẩy Lý Diệu Tổ vào buồng vệ sinh, rút dao kề lên cổ nó. "Không được kêu." Ở cự ly gần, cuối cùng Lý Diệu Tổ cũng nhận ra người đến là Lý Phái Bạch, người chị từng đắc tội với kim chủ rồi bị đưa vào bệnh viện tâm thần của mình. "Chị, chị ơi, chị định làm gì? Em là em trai Diệu Tổ của chị mà." Lý Diệu Tổ vẫn có chút đầu óc hơn so với những kẻ hút máu được nuông chiều khác. Cậu ta biết lúc này không thể cứng rắn, định lén báo cảnh sát nhưng điện thoại lại bị Lý Phái Bạch giật mất. "Tiền đâu?" Lý Phái Bạch dí dao sát vào cổ cậu ta hơn. "Tiền... Tiền đều đưa cho mẹ trả nợ cả rồi. Chị cũng biết mà, không trả tiền thì họ sẽ chặt mất một tay của mẹ đấy." Ánh mắt Lý Diệu Tổ lảng tránh, thật ra cậu ta đã cất hết số tiền đó trong thẻ riêng. Mấy năm nay cậu ta lấy được từ tay Lý Phái Bạch hơn hai triệu, mà chỉ tiêu có vài vạn. Cậu ta muốn để dành tiền ra nước ngoài, rời khỏi bà mẹ nghiện cờ bạc và người chị bán nụ cười này. Họ đều là nỗi nhục của cậu ta! "Mật mã là gì?" Lý Phái Bạch không để ý tới lời cậu ta mà trực tiếp hỏi mật mã. Việc tiếp theo cần làm là tích trữ hàng hóa, cô sẽ dùng thân phận của Lý Diệu Tổ để thực hiện. Nếu không sẽ có khả năng nhanh chóng bị điều tra ra. Lưỡi dao lạnh băng dí sát hơn, dọa Lý Diệu Tổ phải cầu xin. "Chị ơi, em xin chị, đừng giết em, chúng ta là chị em ruột, phải nương tựa lẫn nhau mà." Nhìn thấy sát ý lạnh lẽo trong mắt Lý Phái Bạch, Lý Diệu Tổ hoảng sợ, cái gì cũng khai tuốt, tiền mất còn có thể kiếm lại, nhưng mạng mất thì chẳng còn lại gì. Lý Phái Bạch cười lạnh, khi xưa cô cũng đã từng cầu xin như vậy. Chúng ta là chị em ruột, cô lại còn đối xử với nó không tệ, nhưng nó lại có thể phản bội cô! "Hừ, yên tâm đi, chị sẽ rất dịu dàng thôi." "Lý Chiêu Đệ! Mày dám động đến tao thử xem, tao nhất định để bà..." Bốp! "Đi mà gọi hồn đi, Chiêu Đệ cái con mẹ mày!" Con dao trong tay Lý Phái Bạch biến mất, thay vào đó là hai cú đấm như búa tạ giáng thẳng vào đầu Lý Diệu Tổ. Lý Diệu Tổ trợn tròn mắt, ngay sau đó là một tiếng "rắc" vang lên.