La Y mới cúp máy chưa được bao lâu, điện thoại đã hiện lên tin nhắn thông báo có thêm năm mươi triệu được chuyển vào tài khoản ngân hàng.
Cậu ta cởi chiếc áo vest trên người ra, để trần thân trên, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ hàng xóm mới tới đang làm thiết bị cách nhiệt?"
Không nghĩ ra được thì khỏi nghĩ nửa, dù sao cứ làm theo yêu cầu của đối phương là được, tiền cũng đã trả rồi.
Bên kia, Lý Phái Bạch lại đến tòa nhà số 11, tận mắt thấy Du Thanh Lam thu dọn đồ, nhưng vẫn không cảm nhận được chút dao động dị năng nào.
Sau đó, cô nhanh chóng rời khỏi khu nhà Vãn Nguyệt Sơn Trang, thậm chí rời cả thành phố. ...
Đến tận bây giờ, bên phía cảnh sát vẫn chưa tìm được tung tích của đám bệnh nhân tâm thần cấp độ nguy hiểm cao, tấn công cảnh sát rồi trốn khỏi bệnh viện.
Ngày đầu tiên còn có thể lần ra dấu vết của Lục Trầm, nhưng hai ngày nay, đám người đó như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
An Nghị khoanh tay chống cằm, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo. Đối diện với anh ta là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi đang giận dữ nói liên hồi.
Sau khi nói một hồi, người đàn ông cầm tách trà lên nhấp một ngụm, rồi gõ mấy cái lên bàn, tức giận quát: "An Nghị, rốt cuộc cậu có đang nghe tôi nói gì không?"
"Vâng, tôi biết rồi, tôi nhận sai, tôi chấp nhận bị xử lý."
"Cậu, cậu, cậu thái độ kiểu gì đấy? Cậu nghe không hiểu ý tôi nói à?" Người đàn ông tức đến nỗi tay chỉ vào An Nghị run lên, hít sâu mấy hơi rồi ngồi trở lại ghế.
"Cút ra ngoài đi!"
An Nghị thấy đối phương nói xong liền đứng dậy ra ngoài, nhưng khi đi đến cửa anh ta lại dừng lại một chút: "Cục trưởng, ông nói xem, có khi nào họ đều đang trốn trong nhà không?"
Anh ta hiểu rõ lý do khiến cục trưởng tức giận, bên phía bệnh viện tâm thần đã đẩy toàn bộ áp lực sang họ.
Nói là vì cuộc kiểm tra của họ mà đám người kia mới có cơ hội trốn thoát. Sau khi thị trưởng biết chuyện thì nổi giận, lại dồn toàn bộ áp lực xuống chỗ họ.
Đám bỏ trốn này chẳng ai là người đơn giản.
Một người là nhân vật mà lãnh đạo cấp cao muốn đích thân gặp gỡ để trao đổi, người có thể tùy cơ ứng biến, né nguy tìm lợi.
Một người là tội phạm chủ mưu giết chết hàng chục người, thông thạo thôi miên.
Một người là thiên tài cơ khí, bán thiết kế vũ khí của mình với số tiền lên đến chín chữ số.
Một người là cô gái có thể đầu độc cả gia đình, bất cứ ai tiếp xúc quá gần với cô ta đều bị trúng độc.
Còn người cuối cùng, trước khi rời đi đã giết một người.
Dù là ai, cũng đều là nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
"Đội trưởng An, bên giao thông đã kiểm tra hết tất cả các camera rồi, họ nhìn đến đỏ cả mắt mà chẳng thấy bóng dáng ai. Nơi ở của mấy người đó và thông tin thuê nhà đều không có dấu vết."
"Ông nói xem... Có khi nào họ đã rời khỏi thành phố này rồi không?"
Dân số trong Thành phố G lên đến hai mươi bảy triệu người, dù huy động toàn bộ lực lượng đi tìm từng người thì cũng phải mất cả tháng mới tra xong.
Huống chi, mấy người đó đều có chân, lại toàn là tội phạm trí tuệ cao có tiền án.
An Nghị ra lệnh toàn diện truy bắt là không sai, nhưng người anh ta muốn tìm đều là kẻ "có bệnh".
Có kẻ giả làm đàn ông, có kẻ giả làm phụ nữ, có kẻ được đại gia che chở, có kẻ lại là "thỏ trắng nhỏ"!
Lúc này, mấy người đó đều không còn ở Thành phố G...