Lý Diệu Trăn hít sâu một hơi, bực bội nói: "Được rồi, đợi tớ làm xong việc đã. Gần đây con trai của chủ tịch tỉnh nổi tiếng quá, phiền chết đi được, thật mẹ nó muốn chém chết hắn luôn cho rồi."
Lý Phái Bạch: "..."
"Cũng không phải là không được." Cô lặng lẽ uống ngụm cà phê. Nếu Lý Diệu Trăn thật sự chém chết hắn, cô còn đỡ phải bận lòng.
"Hả? Cậu nói gì cơ?" Lý Diệu Trăn không tin nổi lời này lại phát ra từ miệng bạn cùng bàn hồi cấp ba của mình.
"Tìm cơ hội chém luôn đi, hắn không phải loại tốt đẹp gì đâu." Lý Phái Bạch thờ ơ nói. Kiếp trước hắn dựa vào thế lực gia đình mà mở hậu cung trong căn cứ Hầu Sơn, ra vẻ "long ngạo thiên", không kém gì Diệp Lương Thần của căn cứ Thanh Long cả.
"Tớ còn việc, hôm khác gặp." Cô uống hết ly cà phê rồi chào tạm biệt rời đi.
Đến kho, cô nói với Kiều Thanh cho nghỉ sớm, lương vẫn trả đủ, còn thật sự tặng cậu ta trọn bộ một bộ dụng cụ dã ngoại.
Sau khi quen thân, Kiều Thanh khá lắm mồm, kể tường tận chỗ mua, giá cả, trong tiệm còn có gì chưa bán.
Lý Phái Bạch ghi nhớ địa chỉ, đã đến lúc "mua hàng không đồng" rồi.
Sau khi Kiều Thanh đi, trong kho chỉ còn lại mình cô. Cô mở điện thoại ra, thấy hầu như hàng đặt mạng đều đã giao đủ.
Chỉ cần nhận thêm một chuyến than nữa là có thể rút lui.
Đóng cửa, cô bắt đầu bóc hàng, sắp xếp đồ. Không biết hạt giống mua trên mạng có nảy mầm được không, nhưng cô đã ném hết vào không gian, định về biệt thự rồi từ từ sắp xếp.
Buổi chiều, xe chở than tới, cô trả thêm ít tiền để họ dỡ hàng vào kho. Đợi họ đi, cô thu hết số than vào góc sâu nhất trong không gian.
Lý Phái Bạch lấy cuốn sổ tay ra, nhìn ghi chép bên trong rồi gấp bản đồ lại kẹp vào giữa.
Đã đến lúc dự trữ thêm xăng rồi.
Mấy hôm nay cô ngoài nhận hàng ra còn theo dõi các trạm xăng. Mỗi lần đổ xăng đều sẽ mua thêm một thùng, lại đặt thêm trên mạng. Tuy không nhiều, nhưng cũng đủ dùng đến khi động thực vật bắt đầu biến dị.
Chỉ cần hai thằng nhóc nhà cô biến dị là có thể dùng làm phương tiện di chuyển.
Khi hấp thụ đủ tinh hạch, năng lực của cô sẽ tiến hóa, đến lúc có thể xuyên qua thời không thì cũng không cần tới xe cộ nữa.
Hiện tại, chiếc xe tải nhỏ này cũng khá ổn, dọn lại phần sau là trở thành bản đơn giản của nhà xe di động.
Nghĩ vậy, cô liền chạy quanh các trạm xăng trong thành phố. Tối về, Lý Phía Bạch lấy nhiệt kế ra xem, bốn mươi chín độ. Có vẻ không thể tiếp tục ra ngoài hoạt động được nữa rồi.
Về đến khu biệt thự Vãn Nguyệt Sơn Trang, hôm đó còn có hai chiếc xe địa hình chạy vào. Lý Phái Bạch chỉ liếc hướng xe, đều về khu biệt thự, không cùng một đỉnh núi với cô.
Về nhà, hai con chó con nhảy ra, dường như chẳng bị nhiệt độ ảnh hưởng.
Cô mỗi tay túm một con, nắm được một nắm lông, rồi lại chê bai mà thả ra cho chúng chạy theo sau.
Hai tháng nay, chúng đã lớn lên thấy rõ, chẳng còn chút dáng vẻ của chó con nửa.
Vào nhà, Lý Phái Bạch bật điều hòa, vào phòng tắm rửa sạch mồ hôi rồi thay đồ ngủ sạch sẽ. Cô thay ga giường, trải chiếu tre lên. Hai con chó như hai cái đuôi, không ngừng quẩn quanh bên chân cô.
Cùng ngày, người dọn đến còn có La Y ở sườn núi bên cạnh. Ở tầng cao giữa thành phố tuy sang trọng nhưng quá nóng, một tháng có tới ba người giúp việc bị say nắng, nên cậu ta đã dọn về ở ngay khi biệt thự được sửa xong.
Trước khi về tới nhà còn vào siêu thị mua một tháng lương thực, và thề năm nay sẽ không rời khỏi ngọn núi này nữa.