"Cậu có đội sửa nhà quen không? Tớ muốn gia cố lại căn nhà một chút. Dù sao trên ngọn núi lớn như thế chỉ có vài căn hộ, mà cậu còn nói có tiếng ma kêu nên tớ cũng khá sợ!" Lý Phái Bạch cố nói sao cho thật đáng tin.
"Có, để tớ giới thiệu cho cậu." Rất nhanh, họ đã đến biệt thự nhà Lý Diệu Trân.
Biệt thự nằm trong khu biệt thự cao cấp của thành phố, nơi sẽ bị ngập đầu tiên khi cơn mưa của tận thế ập đến.
"Cậu ở đây à?" Lý Phái Bạch nhíu mày, nể tình cô ấy đã giúp đỡ nên nhắc nhở: "Cậu có muốn lên núi ở một thời gian không? Môi trường trên đó tốt lắm."
Lý Diệu Trăn nhớ lại kỳ nghỉ năm ngoái ở đó của mình, nửa đêm nghe tiếng ma khóc kèm theo tiếng đàn quỷ dị, còn có cả ma trơi lập lòe giữa không trung... Thì rùng mình...
Xui xẻo!
Tiếng động đó khiến cô ấy phải bỏ chạy ngay trong đêm.
"Ha... Ha ha, để tớ nghĩ đã." Khóe miệng Lý Diệu Trăn giật giật, thực sự không muốn làm sống lại cơn ác mộng đó.
Hai người vào nhà, Lý Diệu Trăn liền khoác tay Lý Phái Bạch, hai người dính sát vào nhau.
Thật ra chiều cao của hai người gần như nhau, chỉ là Lý Phái Bạch mang giày độn, nên nhìn cao hơn nửa cái đầu.
Trong phòng khách, một người đàn ông trung niên trông hiền lành đang ngồi trên sô pha bóp chân cho một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ.
Nhìn qua khuôn mặt, họ có vài nét giống Lý Diệu Trăn, rõ ràng là ba mẹ cô ấy.
Ha, không ngờ tới đại tiểu thư cũng bị giục cưới, buồn cười thật!
"Chú... Dì! Cháu chào hai người ạ."
Khi Lý Phái Bạch chào, lưỡi cô gần như thắt lại. Nếu không phải vì căn nhà được giảm giá 90%, cô tuyệt đối sẽ không làm tới mức này.
"Ha ha, nó cho cháu bao nhiêu tiền vậy?" Người phụ nữ xinh đẹp đứng dậy, bà ấy khoác khăn choàng, hứng thú nhìn chằm chằm Lý Phái Bạch.
"Mười hai triệu ạ." Lý Phái Bạch bình tĩnh đáp.
Lý Hàn Hải lập tức đứng bật dậy, mắng: "Đồ phá của, bình thường không phải chỉ cho hai trăm thôi sao?"
"Ba, mẹ, đây là... Là bạn trai con, Lý Bạch! Hai người đừng có quá đáng, tụi con định hai năm nữa sẽ kết hôn!"
"Anh ấy họ Lý, con cũng họ Lý, khỏi phải lo con theo họ ai, hai người không vui sao?"
Lời của Lý Diệu Trăn khiến Lý Phái Bạch choáng váng. Trời đất, cô nàng này còn muốn phong cô làm "phò mã" luôn rồi à?
Sắc mặt Lý Hàn Hải đen như đít nồi, bị con gái nói cho cãi không nói nổi. Còn không phải là vì ông lo nếu một ngày nào đó mình không còn nữa, sợ con bé này không gánh nổi cơ nghiệp lớn như vậy sao...
"Thôi nào, con cái đến rồi, mau ăn cơm đi."
Bốn người ngồi vào bàn, không ai nói gì, chỉ có Lý Hàn Hải liên tục quan sát Lý Phái Bạch, càng nhìn càng cau mày.
Khi món ăn được dọn lên đầy bàn, ánh mắt Lý Phái Bạch dán chặt vào những món ăn thơm phức, rồi chẳng thèm để ý đến "đại nhân vật" nào hết.
Không phải vì cô vô lễ, mà là vì thức ăn quá hấp dẫn.
Suốt mười năm tận thế, cô chưa từng được ăn đồ ăn bình thường như vậy.
"Tiểu Bạch, con... Đừng ngại, cứ ăn thoải mái đi." Triệu Mạn Quân lên tiếng đầu tiên. Trực giác khiến bà cảm thấy đứa trẻ này có hơi nguy hiểm.
Người bình thường sẽ khách sáo đôi câu, nhưng Lý Phái Bạch lại không phải người bình thường. Cô cũng chẳng khách sáo mà cầm đũa lên bắt đầu ăn, ăn liền ba bát cơm, quét sạch toàn bộ bàn ăn, chỉ chừa lại ba cái cánh gà vì lịch sự.
Cô thật sự đói quá rồi!
Ban đầu cô không hiểu tại sao có người "ăn thịt con mình để sống", nhưng khi đói đến mức nhìn gì cũng muốn ăn, cô hiểu... Chỉ là không đồng tình!
Ba người nhà họ Lý đều sững sờ vì chưa từng thấy ai ăn ngon đến vậy. Ngay cả Lý Hàn Hải, người bị cao huyết áp cũng không kìm được mà ăn thêm nửa bát cơm.
Lúc này họ cũng hiểu vì sao con gái mình chỉ cho các "bạn trai tạm thời" khác hai trăm, mà cho người này mười hai triệu. Hai trăm quả thật không đủ!
"Tiểu Bạch à, cháu... Làm nghề gì vậy?"
Lý Phái Bạch đặt đũa xuống, nhớ lại kịch bản mà Lý Diệu Trăn đã bày ra, cô sắp xếp lại câu chữ rồi bình thản nói: "Ăn bám chuyên nghiệp ạ."
Nói xong còn bình tĩnh nhấp ngụm trà.
Lý Diệu Trân: [... Trời ơi không phải, bà chị ơi, tớ nói là "kiếm sống qua ngày"! Chứ không phải là "ăn bám chuyên nghiệp"!]