Chương 27

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

undefined 23-02-2026 07:39:00

Dưới lầu, Lý Phái Bạch nhìn thấy thang máy dừng ở tầng 7 rồi không đi lên nữa thì xoay người rời đi. Cô không quen người này, cũng chưa từng nghe tên. Dĩ nhiên cũng không loại trừ khả năng cô ấy dùng tên giả. Nhưng giờ đã nắm rõ được nơi ở của cô ấy, nếu có vấn đề gì thì chặn cửa xử lý cũng được. Nghĩ lại kiếp trước, cô đã sống qua giai đoạn nắng nóng cực độ trong bệnh viện tâm thần, có thể trốn thoát cũng nhờ trận bạo loạn của các bệnh nhân. Khi ấy chết rất nhiều người, cô len lỏi trong mớ hổn loạn mới mò được chìa khóa mà thoát ra. Khi đó ai nấy đều tự lo thân, chẳng ai còn làm việc nghiêm túc, cuối cùng toàn bộ y tá bác sĩ đều tụ lại trong nhà ăn chờ cứu viện. Cũng may cô chưa bao giờ lười luyện tập, cũng nhờ vậy mà cơ thể rắn rỏi, so với những người chịu đói để giữ dáng thì cơ thể cô gầy là nhờ rèn luyện. Vì Lý Phái Bạch quá cao nên không thể làm diễn viên. Dù sao vẫn có nhiều nam diễn viên còn thấp hơn cả cô. Cô cũng chẳng có dáng vẻ trắng trẻo mảnh mai hay khuôn mặt ngọt ngào. Làm người mẫu là công việc tốt nhất mà cô tìm được, thu nhập cao, mua được nhà, vốn tưởng sẽ sống yên ổn cả đời, không ngờ lại... Cô thả hai con chó con trong không gian ra, vừa đeo xích cho chúng thì nhìn thấy từng chiếc xe tải chạy vào. Chắc là giám đốc Trương Diệu Tổ đã bắt đầu sửa sang lại giúp cô rồi. Hai con chó nhỏ vừa được thả ra ngoài thì ngơ ngác, không hiểu sao môi trường xung quanh lại đột nhiên thay đổi. "Cẩu Phú Quý" liếc chủ nhân, lại nhìn "thằng em ngu ngốc" của mình, xác nhận mọi thứ đều bình thường mới "ẳng ẳng" mấy tiếng. Bây giờ chỉ cần cô đóng băng thời gian trong không gian thì vật sống được thả vào vẫn luôn y nguyên như lúc ban đầu. Điều này khiến cô khá bất ngờ, vì ở kiếp trước, bất kỳ vật sống nào bị đưa vào không gian đều sẽ chết hết. Lý Phái Bạch dắt hai con chó đi xuống núi, tình cờ phát hiện xe tải sửa chữa đến đây không phải của cùng một công ty, nên khi rời đi liền hỏi người gác cổng: "Anh ơi, sao hôm nay có nhiều xe sửa nhà thế?" "Dạo này nhà bán được bốn căn liền, có lẽ vì trời nóng nên giá nhà tăng, so với ba ngày trước thì đã đắt gấp đôi rồi. May mà cậu mua sớm, bây giờ biệt thự của cậu có một tỷ cũng không mua nổi đâu." "Hả? Anh nói gì cơ? Biệt thự trên núi bao nhiêu tiền cơ?" Lý Phái Bạch nhớ lại lúc mua nhà, Lý Diệu Trăn nói rõ ràng là mười ba triệu. Nếu bây giờ có giá một tỷ, vậy chẳng khác nào căn nhà đó đã được cho không. Nghĩ đến đây, cô đột nhiên cảm thấy có hơi bất an. "Biệt thự trên núi vốn được định giá bảy trăm triệu, sau đó vì một số lý do mới hạ giá còn khoảng một trăm triệu. Nhưng từ hôm nay trở đi, toàn bộ giá nhà đã tăng gấp ba lần." "Nhưng cũng đúng, dù sao trên núi này cũng mát hơn trong thành phố nhiều. Cậu nhóc à, cậu đúng là có tầm nhìn." Anh trai bảo vệ rất nhiệt tình, dù không tiết lộ thông tin khách hàng, nhưng đã chỉ cho cô biết nhà nào đã được bán, nhà nào còn trống. Sau khi rời đi, Lý Phái Bạch tìm một nơi vắng người lấy xe ra, rồi lái đến cửa hàng đã thuê. Cô vừa đến nơi, mười thanh niên hôm qua hẹn đã chuẩn bị xong món tủ, còn bày sẵn ra bàn. Để công bằng, nên tên người làm đều được dán dưới đĩa. Lý Phái Bạch nếm thử hơn mấy chục món, giữ lại tám người, hai người còn lại có vẻ rất thất vọng. "Tám người các cậu tự sắp xếp ai làm bữa trưa, ai làm bữa chiều, còn hai người kia thì làm bữa sáng nhé!"