Cảnh báo trước khi xem: Nhân vật chính đều là phản diện, chỉ biết nghĩ cho mình!...
Ầm ầm ầm!
"Bệnh nhân 0744 Lý Phái Bạch, có người đến thăm."
Âm thanh đập cửa chói tai khiến người trên giường tỉnh giấc.
Lý Phái Bạch bật dậy, cô thở hổn hển nắm chặt lấy chăn, mồ hôi trên trán chảy dọc xuống má, tóc tai xõa loà xòa dính vào da, cơn đau xé rách toàn thân kéo cô trở lại thực tại.
Hiện cô đang nằm trên một chiếc giường đơn, bên cạnh là tủ đầu giường, trên tủ có một cốc nước, trên cánh cửa phòng có một cửa sổ nhỏ bằng song sắt để nhìn ra ngoài.
Ngoài cửa sổ nhỏ là khuôn mặt y tá đầy vẻ mất kiên nhẫn, thấy cô không phản ứng thì lại đẩy cửa "rầm" một cái, giục giã: "Còn lề mề gì nữa, nhanh lên!"
Lý Phái Bạch vừa bước xuống giường đã choáng váng, tay chân không nghe lời mà loạng choạng, khiến cô phải lập tức vịn vào lan can giường mới đứng dậy được.
Lý Phái Bạch đi theo cô y tá ra khỏi phòng.
Bên ngoài có không ít người mặc đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, đang làm các hành động kỳ quái.
Đây là...
Ba tháng trước khi mạt thế bắt đầu.
Cô từng là một người mẫu tuyến mười tám, vì không chấp nhận quy tắc ngầm nên đắc tội với kim chủ, bị đưa vào viện tâm thần.
Cô sống lay lắt suốt mười năm trong mạt thế chỉ để báo thù kim chủ đã đưa cô vào viện tâm thần, kết quả lại bị em trai ruột bắt tay với kim chủ đưa đến phòng thí nghiệm... Cuối cùng kéo theo kim chủ đồng quy vu tận.
Phì, ghê tởm, thế mà lại phải chết cùng loại người đó!
Không ngờ cô trọng sinh rồi.
Lý Phái Bạch cúi đầu, trông rất ngoan ngoãn, trong đầu bắt đầu điên cuồng tính toán làm sao trốn khỏi nơi này.
Cô phải tích trữ vật tư, tìm nơi trú ẩn an toàn, đối phó thiên tai, tang thi...
Khi mạt thế đến, cô sẽ giết hết những kẻ kia.
Y tá thấy cô không làm loạn thì hừ lạnh một tiếng: "Biết điều sớm vậy thì đã không bị sốc điện rồi."
Lý Phái Bạch bị đưa vào một căn phòng trống, trong phòng chỉ có một chiếc bàn dài và hai cái ghế, cô ngồi xuống một cái ghế, đối diện là một người phụ nữ trung niên mặt mày cay nghiệt.
Y tá đưa cô vào xong thì rời đi, dù trong phòng chỉ có hai người nhưng xung quanh đều có camera giám sát, nhất cử nhất động của cô đều bị theo dõi.
"Tiểu Bạch, sao cô cứ cố chấp như vậy? Chỉ cần cô dỗ dành được Trương tổng thì tài nguyên, danh tiếng, tiền tài cả đời này đều không cần phải lo nữa rồi."
"Thử nghĩ tới cậu em trai còn đang đi học của cô, người mẹ mê cờ bạc của cô đi, cái gì cũng cần tiền... Chỉ là đi theo Trương tổng vài ngày thôi mà."