Chương 49: Lão tổ tông là tò mò bảo bảo

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

undefined 05-02-2026 08:53:09

Ôn Tử Thư cầm bút lông, không biết phải viết thế nào, cọ xát nửa ngày, cuối cùng mới viết ra mấy con số xiêu xiêu vẹo vẹo. Tương Ly cầm lên xem, nhíu mày: "Chữ của anh không khác gì chó đi cày, khi anh luyện viết chữ, phu tử không mắng anh sao?" Ôn Tử Thư: "..." "Quan chủ..." Hạ Tân vội vàng hạ giọng giải thích,"Hiện tại mọi người không luyện chữ bằng bút lông nữa, mà dùng bút bi, cho nên rất nhiều người không biết viết bút lông. Với lại, bây giờ người dạy học gọi là giáo viên, không gọi là phu tử." Tương Ly nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, người nơi này thật đúng là phiền toái. Cô lẩm bẩm một câu, rồi cúi đầu xem sinh thần bát tự của Ôn Tử Thư. Ôn Tử Thư là mệnh đào hoa điển hình, trong mệnh đào hoa quá nhiều, nhưng chính duyên lại xuất hiện khá muộn. Điều này cũng khiến cho giai đoạn đào hoa dễ chuyển thành đào hoa sát. Lần này hắn rõ ràng chính là trúng đào hoa sát. Bất quá mệnh cách của hắn thật sự không tệ, tuy không bằng Phó Thời Diên, nhưng cũng thuộc hạng thượng đẳng, hiển nhiên là sinh ra đã ngậm thìa vàng, ít nhất cả đời tiền bạc không thiếu. Chỉ là đào hoa sát quá nhiều, tiểu tai tiểu họa liên tục. Tương Ly xem xong, liền nói thẳng ra cho đám người nghe. "Ý của đại sư là, về sau tôi còn gặp phải loại chuyện này?" Da mặt Ôn Tử Thư co giật. Tương Ly nói: "Không sai biệt lắm. Trong mệnh anh phụ nữ quá nhiều, trừ phi chính anh giữ mình trong sạch, thay đổi thói quen, rời xa những đào hoa hư ảo, mới có thể tránh được đào hoa sát. Nhưng đào hoa sát của anh nhiều nhất chỉ khiến anh tổn tình hoặc tổn tài, đối với thân thể thì không tính là quá nghiêm trọng." Ôn Tử Thư nghe vậy liền gật đầu liên tục, lời này quả thật rất chuẩn. Phụ nữ bên cạnh hắn, trên cơ bản đều hướng về phía tiền của hắn. Tiền thì hắn không thiếu, cũng không để ý, coi như công cụ chơi bời cùng phụ nữ. Cho dù là tình duyên sương sớm, tan ngay lúc hừng đông, hắn cũng sẽ cho một khoản phí trấn an không nhỏ. Nhưng lần này thì khác. Lần này, hắn bị người lừa thật. Hắn quen biết đối phương trên mạng, cùng chơi game, ghép CP, trò chuyện rất hợp, sau đó hẹn gặp ở bên ngoài. Vốn tưởng chỉ là một đoạn tình duyên sương sớm như thường lệ. Ai ngờ sau khi gặp mặt tại yến hội, hai người cùng vào khách sạn, đối phương lại quay sang nói hắn cưỡng ép cô ta, còn chụp ảnh làm bằng chứng, uy hiếp đòi tiền. Ôn Tử Thư lần đầu gặp phải loại chuyện này, tức đến mức buồn cười. Trước kia những người hắn quen biết, phần lớn đều do bạn bè trong vòng giới thiệu. Ai cũng biết hắn có tiền, chơi xong thì lấy tiền rồi đi, gọn gàng dứt khoát, không ai dây dưa. Nhưng người trên mạng này lại khác. Cô ta không biết gia thế của hắn, còn dẫn theo hai người đàn ông, một người xưng là anh trai, một người xưng là bạn trai. Mấy người chặn hắn trong phòng, chụp ảnh, tuyên bố nếu hắn không đưa tiền, sẽ khiến hắn không còn mặt mũi làm người. "Tôi không để ý tiền, mấy chục vạn mà thôi, nhưng cô ta làm vậy là lừa gạt tình cảm của tôi!" Ôn Tử Thư tức giận nói,"Đại sư, cô phải nghĩ biện pháp giúp tôi bắt được cô ta, để tôi xả cơn tức này!" Tương Ly nghe hắn kể xong, chớp chớp mắt, trầm mặc một lát, rồi nghiêm túc hỏi: "CP là cái gì?"