Ông chủ Tào đè nén cơn giận, đưa tay nghe điện thoại. Người gọi tới là vợ hắn, Vương Lệ Quyên, bảo hắn tối nay về nhà ăn cơm.
Ông chủ Tào cúi đầu liếc nhìn cái chân đang bó bột của mình, vừa định nói tối nay không thể quay về. Nào ngờ Vương Lệ Quyên lại bổ sung một câu, nói tối nay là tiệc đính hôn của con trai, hắn không có mặt thì không thích hợp. Sắc mặt ông chủ Tào lập tức cứng đờ, lời đến bên miệng lại bị nuốt trở vào, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng. ...
Tương Ly và Hạ Tân ăn xong một bữa ở trung tâm thương mại, rồi mới rời đi. Hạ Tân vừa lật xem bản đồ trong di động, vừa hỏi: "Lão tổ tông, chúng ta về thẳng đạo quan, hay là còn đi đâu nữa?"
"Đi mua lá bùa đi." Tương Ly đáp gọn. Bản thân cô đối với lá bùa không quá kén chọn, nhưng người ngoài lại rất để ý. Trong mắt người thường, lá bùa mua ở cửa hàng chính quy vẫn đáng tin hơn. Loại tình huống này Tương Ly đã gặp nhiều, cũng xem như có kinh nghiệm.
Hạ Tân lập tức đáp một tiếng, dẫn Tương Ly tới một cửa hàng mà hắn thường lui tới trước kia. Cửa hàng nằm trên phố đồ cổ, mặt tiền nhỏ, bên trong chỉ có vài kệ hàng, trông khá bình thường. Nhưng các đạo quan và chùa miếu xung quanh thường xuyên đến đây mua đồ. Hạ Tân trước kia cũng hay ghé, nơi này chuyên bán lá bùa, chu sa, chủng loại và kích cỡ rất đa dạng.
"Ồ, Tiểu Tân, hôm nay sao lại tới đây?" Chủ quán đang kiểm kê hàng, thấy Hạ Tân liền cười chào.
Hạ Tân cười hì hì: "Cháu dẫn quan chủ của chúng cháu tới mua chút đồ."
Chủ quán nghi hoặc nhìn sang người đứng cạnh hắn: "Quan chủ Kiêu Dương Quan?" Hắn nhớ rất rõ, sư phụ của Hạ Tân đã qua đời từ lâu.
Hạ Tân giải thích: "Đây là quan chủ mới của Kiêu Dương Quan chúng cháu."
Chủ quán nhướng mày: "Cô ấy cũng là đồ đệ của sư phụ cậu sao? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe nói?" Lão đạo sĩ mất, hắn từng đi viếng, còn tưởng quan chủ đời tiếp theo chắc chắn là Hạ Tân, bởi lão đạo sĩ từng nói mình chỉ có một đồ đệ.
"Không phải." Hạ Tân cười gượng."Cô ấy... không phải đồ đệ của sư phụ cháu, là người từ nơi khác tới." Hắn không thể nói thẳng thân phận của Tương Ly, đành mập mờ cho qua.
Chủ quán cũng là người trong Huyền môn, tuy không tu hành nhưng hiểu không ít chuyện. Hắn từng nghe nói có những đạo quan vì không người nối nghiệp, sẽ mời cao nhân từ nơi khác tới trấn giữ. Nghĩ vậy, hắn bừng tỉnh, gật đầu một cái: "Ra là thế. Tiểu quan chủ, hai người muốn mua gì?"
"Chu sa, lá bùa." Tương Ly đã quan sát xong một vòng trong cửa hàng, nghe vậy liền trả lời thẳng.
Chủ quán cười nhìn sang Hạ Tân: "Vẫn giống như trước chứ? Mấy tập lá bùa với chu sa, tính theo phần?"
"Phần?" Tương Ly nghe không hiểu, mờ mịt hỏi: "Chúng tôi mua chu sa, đâu phải mua đồ ăn?"
Chủ quán khựng lại, nhất thời không nói nên lời.
Hắn nghi hoặc nhìn về phía Hạ Tân, ánh mắt như muốn hỏi quan chủ mới này có vấn đề gì không. Đối diện ánh nhìn đó, Hạ Tân xấu hổ giải thích: "À... cô ấy vừa mới từ trong núi ra, chỗ đó không có internet, mấy thứ này cô ấy không quen lắm."