Không chỉ có như thế, mí mắt phải của hắn giật kinh hoàng không ngừng, còn mang theo cảm giác nóng rát đau đớn. Ông chủ Tào dùng tay che mắt, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, giọng khàn đặc nói: "Trở về bệnh viện."
"Nhưng..." Tài xế có chút khó xử,"Phu nhân dặn, hôm nay là ngày đính hôn của đại thiếu gia, nhất định phải có mặt..."
"Đính hôn của con trai quan trọng hay mạng của tôi quan trọng?" Ông chủ Tào nổi giận gầm lên,"Nói với Vương Lệ Quyên, chân tôi gãy rồi, không đi được."
Tài xế sợ đến mức run lên.
Ông chủ Tào lại quay sang quát trợ lý: "Không nghe thấy à, đưa tôi trở lại bệnh viện."
"Vâng." Trợ lý giật mình đáp.
Cô vừa định đẩy xe lăn, ông chủ Tào lại đè nén cơn đau nói tiếp: "Cô đưa tôi về trước, sau đó mang lễ vật, đi cùng tài xế tới hiện trường tiệc đính hôn, nói rõ tình huống cho bọn họ, nói rõ không phải tôi không muốn đi."
Trợ lý hiểu đây là giao việc thu xếp hậu quả, dù không muốn dính vào chuyện gia đình của ông chủ, vẫn chỉ có thể cắn răng đồng ý.
Cô đưa ông chủ Tào trở lại phòng bệnh, gọi bác sĩ và y tá tới kiểm tra, thuê hộ công hỗ trợ xong xuôi, rồi mới cầm lễ vật đã chuẩn bị sẵn, cùng tài xế chạy tới hiện trường tiệc đính hôn.
Không biết có phải do tâm lý hay không, sau khi trở lại phòng bệnh, ông chủ Tào nằm trên giường, bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cơn đau vừa rồi như chưa từng tồn tại.
Bác sĩ kiểm tra một lượt, cũng không phát hiện vấn đề gì.
"Bác sĩ, chân tôi thật sự không sao chứ? Vừa rồi đau đến mức như bị chặt đứt." Ông chủ Tào vẫn bán tín bán nghi.
Bác sĩ cũng có chút khó hiểu,"Chúng tôi đã kiểm tra kỹ, ngài Tào, chân ngài trước đó có gãy, nhưng đã được xử lý ổn định, hiện tại không có dấu hiệu bất thường."
Nghe vậy, sắc mặt ông chủ Tào đột nhiên thay đổi. Hắn vội cầm lấy di động trên tủ đầu giường, mở ra xem. Tin nhắn Hạ Tân gửi hiện rõ trước mắt.
Bàn tay cầm di động của hắn run nhè nhẹ, sắc mặt trắng bệch.
Chẳng lẽ... thật sự có chuyện tà môn như vậy sao?
Hắn sờ mí mắt phải, phát hiện đã không còn giật nữa. Mọi chuyện vừa rồi, giống như chỉ là ảo giác.
Bác sĩ thấy biểu hiện của hắn kỳ quái, vừa định hỏi thêm thì di động của ông chủ Tào bỗng vang lên.
Ông chủ Tào giật mình, nhìn màn hình thấy là trợ lý gọi tới, lập tức ấn nghe, gầm lên: "Không phải vừa mới đi sao, còn gọi cho tôi làm gì, không thấy bác sĩ đang kiểm tra cho tôi à?"
"Ông... ông chủ..." Giọng trợ lý từ đầu dây bên kia truyền tới, yếu ớt run rẩy,"Chúng tôi gặp tai nạn xe cộ..."
"Cái gì..." Ông chủ Tào cứng đờ tại chỗ.