Chủ quán à một tiếng, ra là vậy, cũng khó trách. Nếu không phải từ những đạo quan nghèo túng, sao lại có người chịu tới Kiêu Dương Quan trấn giữ.
"À, ừm..." Trong lúc chủ quán còn đang miên man suy nghĩ, Hạ Tân đã vội chạy tới bên cạnh Tương Ly, hạ giọng giải thích: "Phần ăn không phải đồ ăn đâu, mà là bán theo bộ. Ở đây có một gói gồm 500 tờ giấy vàng cộng với một hộp chu sa, mua chung như vậy sẽ rẻ hơn một chút. Nếu tách ra mua lẻ thì giá sẽ cao hơn."
"Vậy vì sao lại gọi là phần ăn? Nghe vẫn giống cơm mà." Tương Ly nhíu mày, khó hiểu. Người thời đại này nói chuyện đúng là kỳ quái, nghe thế nào cũng không thông.
Hạ Tân mặt mày khổ sở: "... Chuyện này con cũng không rõ, dù sao mọi người đều gọi như vậy, lão tổ tông hiểu ý là được rồi."
Tương Ly lúc này mới ừm một tiếng: "Vậy trước kia cậu đều mua theo phần ăn à?"
"Đúng vậy." Hạ Tân đáp: "Trong quan chúng ta một tháng cũng không dùng hết 500 lá bùa. Mua một phần ăn là đủ dùng ba tháng, tính ra vẫn có lời hơn."
Tương Ly gật gật đầu nửa hiểu nửa không, rồi lại ghét bỏ nói: "Một tháng 500 lá bùa còn không dùng hết, hai thầy trò các người làm ăn kiểu gì thế?"
Hạ Tân: "..."
Sao lão tổ tông nói chuyện lúc nào cũng đâm thẳng vào tim người khác vậy.
Hạ Tân ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Vậy theo ngài, nên mua bao nhiêu thì hợp?"
"Ba phần ăn đi." Tương Ly sờ cằm, nói như đã suy nghĩ kỹ."Chừng đó chắc đủ dùng một tháng."
Hạ Tân kinh ngạc: "Ba phần ăn là 1500 lá bùa với ba hộp chu sa, không... không cần nhiều vậy đâu?"
Tương Ly liếc hắn một cái: "Tôi nói dùng được thì là dùng được."
"... Vâng."
Thôi được, lão tổ tông nói sao thì nghe vậy.
Hạ Tân quay đầu lại, giơ ba ngón tay với chủ quán: "Phiền chú Dương lấy cho cháu ba phần ăn nhé."
"Mua nhiều vậy à?" Dương chủ quán cũng hơi ngạc nhiên.
Hạ Tân cười gượng: "Vâng, cần dùng."
Dương chủ quán gật đầu: "Được, chú đi lấy."
Hạ Tân vội nói cảm ơn.
Không bao lâu sau, Dương chủ quán bê ra một thùng giấy, bên trong là 1500 lá bùa và ba hộp chu sa.
"Đây, đồ các cháu cần đều ở đây." Dương chủ quán đặt thùng lên quầy."Ba phần ăn là rẻ nhất, tổng cộng lấy các cháu 900 đồng."
Hạ Tân nghe vậy liền lấy di động ra.
Tương Ly tò mò ghé sát nhìn, thấy Hạ Tân quét một cái vào tờ giấy trên quầy. Ngay sau đó, di động của chủ quán vang lên âm thanh leng keng báo tiền vào.
"Từ Dương trả tiền cho cậu cũng như thế này à?" Tương Ly chớp chớp mắt hỏi."Quét một cái là có tiền sao?"
Hạ Tân gật đầu: "Đúng vậy, cái này gọi là quét mã chi trả. Bây giờ ai cũng dùng cách này, không cần mang ví tiền nữa."
Tương Ly à một tiếng, cũng lấy di động của mình ra, giơ mã trả tiền lên trước quầy. Nhưng một lúc lâu trôi qua, vẫn không có phản ứng gì.