Chương 45: Lão tổ tông cảnh cáo trở thành sự thật

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

undefined 05-02-2026 08:52:54

Trợ lý hoảng loạn nói: "Chúng... chúng tôi cũng không biết vì sao, xe vừa rẽ vào đường lớn thì xảy ra tai nạn, phanh bị hỏng, cũng may thân thể chúng tôi không bị thương nghiêm trọng, nhưng tiệc đính hôn của đại thiếu gia chỉ sợ là không đi được rồi..." Ông chủ Tào: "..." Tin nhắn Hạ Tân gửi cho hắn bỗng hiện rõ trong đầu. Trời ạ, trên đời này... thật sự có chuyện tà dị như vậy sao?... Cùng lúc đó. Tương Ly và Hạ Tân mua xong đồ, bắt xe trở về Kiêu Dương Quan. Dọc đường, Tương Ly luôn cầm di động nghiên cứu, dưới sự hướng dẫn từng bước của Hạ Tân, cô đã hiểu được đại khái các công năng cơ bản. Nhưng chuyện quét mã chi trả vẫn khiến cô canh cánh trong lòng. Cô bỗng quay sang nhìn Hạ Tân, nghiêm túc nói: "Tôi cũng muốn làm thẻ ngân hàng, tôi cũng muốn quét mã chi trả, những thứ cậu có, tôi đều phải có." Hạ Tân: "..." Hắn dở khóc dở cười nhìn lão tổ tông trước mắt, trông chẳng khác gì một đứa trẻ đang so đo. "Lão tổ tông, chuyện này không đơn giản như vậy. Ngày mai chúng ta phải đi làm chứng minh nhân dân cho ngài trước, sau đó mới có thể làm thẻ ngân hàng, trong thẻ còn phải có tiền thì mới quét mã chi trả được." Hạ Tân dùng giọng điệu dỗ dành: "Lão tổ tông, ngày mai đi làm chứng minh trước, rồi làm thẻ sau, được không?" Tương Ly nhíu mày, có chút ghét bỏ: "Các người thời nay đúng là phiền phức." Nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa. Hạ Tân biết đây là cô đã đồng ý, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tài xế ngồi phía trước nghe hai người nói chuyện, ánh mắt đầy ngơ ngác, trong lòng dâng lên một cảm giác quỷ dị, giống như mình đang chở hai vị khách đến từ thời cổ đại. Mang theo loại cảm giác đó, hắn đưa hai người về tới Kiêu Dương Quan. Tương Ly xuống xe trước, Hạ Tân loay hoay xách đồ. Vừa bước xuống, Tương Ly đã phát hiện bên ngoài Kiêu Dương Quan đỗ một chiếc xe khác thường. Chiếc xe rất lớn, thân xe vuông vức cứng cáp như tấm thép, toàn thân đen tuyền, trông chẳng khác nào áo giáp của quân sĩ. Tương Ly vốn không để ý bề ngoài, thứ hấp dẫn cô chính là luồng mây tía quen thuộc tỏa ra từ chiếc xe đó. "Khách quý của chúng ta rốt cuộc cũng tới rồi." Hạ Tân ôm túi lớn túi nhỏ chạy tới, nghe vậy theo bản năng hỏi: "Khách quý nào, ở đâu?" Tương Ly cong khóe môi, không trả lời, trực tiếp đi về phía chiếc xe kia. Lúc này Hạ Tân mới chú ý đến nó. Con trai vốn trời sinh có hứng thú với xe cộ. Hạ Tân cũng có chút nghiên cứu, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đây là xe việt dã hạng sang đỉnh cấp. Một chiếc xe như vậy... phải bao nhiêu tiền đây? Trong lòng hắn thầm kêu một tiếng, ôm đống đồ vội vàng theo sát. Tương Ly vừa đi tới bên cạnh xe, cửa xe đã mở ra. "Là người kia!" Hạ Tân trợn to mắt, liền thấy mỹ nam từng gặp trước đó bước xuống từ chiếc xe. Ngay sau đó, cửa ghế lái cũng mở ra, một người đàn ông khác xuống xe. Đầu húi cua, mặc đồ đen, đeo kính râm, không nhìn rõ mặt, nhưng khí thế lạnh lẽo bức người, hiển nhiên không phải nhân vật dễ trêu chọc. Hạ Tân lập tức thấy hơi sợ, theo bản năng né sau lưng Tương Ly.