Nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của Tương Ly, Hạ Tân vội chạy tới, xấu hổ kề tai nói nhỏ:
"Lão tổ tông không biết, hiện tại giá thị trường không giống trước kia, hơn nữa danh vọng của Kiêu Dương Quan chúng ta cũng không bằng trước, không thể thu được nhiều tiền..."
Tương Ly nhíu mày, cũng lười rối rắm, trực tiếp nói với Từ Dương:
"Vậy anh tùy ý trả đi."
Từ Dương nghe vậy lại có chút khó xử, sợ nhiều hay ít đều không thích hợp.
Hắn lật ví tiền của mình, tổng cộng cũng chỉ có một ngàn tiền mặt. Với hắn mà nói, số tiền này đã xem như là nhiều.
Hiện tại mọi người đều quen dùng điện thoại để chi trả, rất ít ai mang theo nhiều tiền mặt trên người.
Cũng là vì gần đây Từ Dương chạy ngược chạy xuôi tìm con, mới mang theo từng ấy tiền mặt, để phòng bất trắc.
Từ Dương nhìn tiền trong tay, cảm thấy quá ít, có chút xấu hổ hỏi Hạ Tân:
"Tiểu sư phụ, nơi này của mấy người... có chuyển khoản không?"
Hạ Tân lập tức đáp:
"Có."
Vừa dứt lời, hắn đã lấy điện thoại của mình ra.
Tương Ly thấy hắn chọc chọc vài cái trên tấm bảng nhỏ kia, rất nhanh liền hiện ra một hình ảnh kỳ kỳ quái quái, rồi đưa cho Từ Dương xem.
Từ Dương cũng lấy ra một tấm bảng tương tự, giơ lên đối diện thứ trong tay Hạ Tân, giống như đang đối chiếu cái gì đó.
Một lát sau, Tương Ly bỗng nghe thấy một tiếng leng keng, như âm thanh đồng tiền rơi xuống.
Cô "ủa" một tiếng:
"Đây là âm thanh gì?"
"Chính là tiền đã vào tài khoản."
Hạ Tân liếc mắt nhìn điện thoại, không rảnh giải thích nhiều với Tương Ly, cười tủm tỉm nói với Từ Dương:
"Cảm ơn tiền dầu mè của thí chủ."
Từ Dương thu lại điện thoại:
"Trong thẻ của tôi cũng chỉ có mấy ngàn. Nếu quan chủ có thể giúp chúng tôi tìm được đứa trẻ, sau này chúng tôi nhất định sẽ có thâm tạ. Dù là đập nồi bán sắt, tôi cũng tuyệt đối không bạc đãi quan chủ."
Tương Ly nghe không hiểu lắm, nhưng thấy thái độ của hắn thành kính như vậy, liền gật đầu:
"Nếu đã tương ngộ, chính là có duyên. Chuyện này tự nhiên sẽ có cách giải quyết, anh cứ yên tâm."
Sau đó, Từ Dương và Lưu Vinh Vinh mới rời đi.
Nhìn theo bóng lưng hai người, Vương Tân Quân có chút thổn thức:
"Xem bộ dáng của họ, e là phải rất lâu mới có thể nguôi ngoai."
"Thay vì lo lắng cho người khác, không bằng lo lắng cho chính mình."
Tương Ly nghe vậy, liếc mắt nhìn hắn, ý vị thâm trường nói.
Vương Tân Quân ngẩn ra:
"Quan chủ nói vậy là có ý gì?"
Chẳng lẽ lại có thứ gì đi theo hắn sao?
Trong lòng Vương Tân Quân đột nhiên đánh thót, lập tức nhìn quanh bốn phía.
Nhìn bộ dạng dáo dác của hắn, Tương Ly "hừ" một tiếng:
"Không phải có tiểu quỷ đi theo chú."
Vương Tân Quân nhìn về phía Tương Ly. Nghe câu này, hắn lẽ ra phải thở phào mới đúng, nhưng không hiểu vì sao, đối diện với ánh mắt của Tương Ly, hắn lại càng thêm bất an.
Vương Tân Quân thấp thỏm hỏi:
"Vậy... rốt cuộc là có ý gì?"
"Xem như chú là người có duyên đầu tiên tôi gặp sau khi xuống núi, tôi tính cho chú một quẻ. Giá cả rẻ hơn một chút, thế nào."
Tương Ly chớp chớp mắt, không trả lời thẳng.
Vương Tân Quân vừa nghe vậy liền gật đầu như trống bỏi:
"Vậy thì tốt quá. Không biết một quẻ của quan chủ bao nhiêu tiền?"