Hai tay Hạ Tân xách đầy túi quần áo, nghe thấy di động reo lên, thật sự không còn tay trống. Hắn đành xấu hổ nhìn sang Tương Ly, nói: "Lão tổ tông, có thể giúp con xách bớt một ít túi được không?"
Tương Ly vươn tay, nhận lấy một phần túi quần áo từ hắn.
Hạ Tân thở phào nhẹ nhõm, móc di động ra xem, phát hiện là ông chủ Tào gọi tới.
Trước kia, bọn họ thiếu ông chủ Tào một khoản tiền lớn, ông chủ Tào thường xuyên gọi điện uy hiếp hắn trả tiền, nếu không sẽ hủy đạo quan. Hai bên cũng vì vậy mà có số liên lạc của nhau.
Nghĩ đến chuyện hôm nay ông chủ Tào tới hủy đạo quan, Hạ Tân không khỏi thấp thỏm, ấn nghe máy: "A lô..."
"Hạ Tân! Thằng nhãi ranh, các người tính kế tôi đúng không?"
Hạ Tân còn chưa kịp nói hết câu, tiếng gầm giận dữ của ông chủ Tào đã vang lên từ đầu dây bên kia.
Hạ Tân nhăn mặt, theo bản năng đưa di động ra xa một chút.
Tương Ly đứng bên cạnh cũng nghe rõ tiếng ông chủ Tào đang chửi bới trong điện thoại.
"Nhất định là các người! Nhất định là các người động tay chân, còn gạt tôi nói cái gì mà báo ứng! Tôi nói cho cậu biết, tôi không tin tà! Hạ Tân, chuyện này tôi tuyệt đối không để yên! Tôi đã liên hệ đội phá dỡ mới, ngày mai sẽ san bằng Kiêu Dương Quan của các người! Bằng không tôi liền đổi họ theo cậu! Nhãi ranh!"
Tim Hạ Tân đập thót lên, sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói: "Ông chủ Tào, thật sự không phải chúng tôi động tay chân. Ngài cũng tận mắt nhìn thấy rồi, lúc đó chúng tôi đứng ngay bên cạnh ngài, sao có thể ra tay được? Đây, đây thật sự là sự thật..."
"Thật cái con mẹ!" Ông chủ Tào gầm lên,"Các người đúng là không biết xấu hổ! Tôi đã ra nông nỗi này rồi, các người còn dám gạt tôi! Rõ ràng là các người thiếu tiền không trả, đã nói thế chấp đất cho tôi, lại không chịu hủy đi. Bây giờ còn làm tôi gãy một chân! Tôi nói cho cậu biết, Hạ Tân, nếu không giết chết cậu, tôi liền không họ Tào!"
Hạ Tân luống cuống, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Đúng lúc này, Tương Ly ở bên cạnh bỗng nhiên đưa tay lấy điện thoại từ tay hắn, hỏi: "Trực tiếp nói như vậy là được đúng không? Tôi nhớ cậu đã dạy tôi như thế."
Hạ Tân ngẩn người, gật đầu theo bản năng: "Đúng..."
"Cô gái chết tiệt kia, lại là cô!" Ông chủ Tào vừa nghe thấy giọng của Tương Ly, cơn giận lập tức bốc cao. Trong lòng hắn cho rằng, việc mình ra nông nỗi này nhất định là do Tương Ly giở trò.
Thời buổi này làm gì có chuyện tà môn, tất cả đều là trò lừa bịp mà thôi.
Nhất định là Tương Ly và Hạ Tân âm thầm động tay động chân.
Nghĩ tới đây, cơn đau nơi chân càng làm hắn hận hai người đến nghiến răng.
"Ông chủ Tào, hiện tại ông tốt nhất không nên tức giận." Tương Ly nói với giọng bình thản, không mang theo chút cảm xúc nào."Tình trạng hiện tại của ông không tốt. Ấn đường đã chuyển sang màu đen, có huyết quang tai ương, những thứ đó còn chưa đáng lo. Quan trọng nhất là trên mặt ông đã xuất hiện tử khí, có dấu hiệu cận kề cái chết. Bây giờ ông nên tu khẩu đức một chút, như vậy sau này xuống dưới cũng có thể tích góp được chút âm đức."
Cô dừng lại một chút, rồi bổ sung: "Đương nhiên, nếu ông muốn cầu giúp đỡ, có thể tới Kiêu Dương Quan tìm tôi. Một đơn tám mươi vạn, cảm ơn."