Cô không khỏi quay sang nhìn Hạ Tân: "Vậy vì sao di động của tôi không dùng được? Có phải di động của tôi không tốt bằng di động của cậu không?"
Hạ Tân: "..."
Chủ quán: "..."
Nhìn màn hình di động đen thui, còn chưa mở nguồn của Tương Ly, hai người cùng rơi vào một khoảng trầm mặc quỷ dị.
Giây tiếp theo, Hạ Tân dở khóc dở cười nói: "Lão tổ tông, không phải như vậy. Di động phải mở lên trước, sau đó dùng WeChat hoặc Alipay mới có thể quét mã trả tiền. Mà muốn quét mã, còn phải liên kết thẻ ngân hàng, trong thẻ có tiền thì mới thao tác được. Không phải cứ giơ lên quét là tự nhiên có tiền đâu."
"Cài thẻ là gì? Trong thẻ có tiền? Thẻ là thứ gì?" Tương Ly cau mày, gương mặt xinh đẹp tràn đầy mờ mịt.
"Tiểu Tân..." Dương chủ quán kinh ngạc nhìn Hạ Tân, giơ tay chỉ chỉ huyệt thái dương mình."Quan chủ mới của các cháu, có phải chỗ này hơi có vấn đề không?"
Hạ Tân không biết trả lời thế nào, chỉ có thể cười gượng.
"Cái đó..." Hạ Tân cười gượng với Dương chủ quán, rồi ghé sát Tương Ly, hạ giọng nói: "Lão tổ tông, thẻ là thứ như thế này."
Hắn lấy thẻ ngân hàng của mình ra: "Đây gọi là thẻ ngân hàng. Ngân hàng giống như tiền trang thời xưa, còn thẻ này tương đương với ngân phiếu. Trong thẻ có bao nhiêu tiền là do trước đó mình gửi vào. Khi liên kết thẻ với di động, di động sẽ giống như một cái ví tiền. Lúc đó mới có thể quét mã trả tiền."
Hắn gần như vắt cạn đầu óc, dùng hết những cách so sánh có thể nghĩ ra để giải thích cho Tương Ly.
"Lão tổ tông, thời của ngài hẳn là có ngân phiếu đúng không? Hạn mức trên ngân phiếu là số tiền có thể lấy ra. Trong thẻ ngân hàng cũng vậy, đó chính là số tiền có thể dùng. Con nói vậy, ngài hiểu chưa?"
Tương Ly suy nghĩ một chút, đại khái hiểu được tám phần: "Hóa ra là như vậy. Vậy sao cậu không nói sớm?"
"..."
Được rồi, là hắn chưa suy xét chu toàn.
Hạ Tân mệt mỏi cười cười: "Lão tổ tông nói đúng. Nhưng sau này mấy chuyện như vậy, ngài có thể hỏi con riêng được không? Đừng nói trước mặt người ngoài."
Tương Ly nhíu mày: "Vì sao?"
Hạ Tân thở dài: "Bởi vì đây là thường thức mà ai bây giờ cũng biết. Ngài hỏi như vậy, người khác sẽ nghĩ ngài... đầu óc có vấn đề, nói thẳng ra là đồ ngốc."
Tương Ly chợt nhớ tới động tác chỉ đầu của Dương chủ quán lúc nãy. Hóa ra là ý này sao.
"Cảm thấy tôi là đồ ngốc sao?" Tương Ly quay sang nhìn thẳng Dương chủ quán, nghiêm túc nói: "Tôi không phải đồ ngốc."
Hạ Tân: "..."
Lão tổ tông, con xin quỳ.
Khóe miệng Dương chủ quán giật nhẹ, xấu hổ cười mấy tiếng, vội vàng đưa mắt ra hiệu cho Hạ Tân.
Hạ Tân không còn mặt mũi đứng đó nữa, lập tức nói: "Ừm, lão tổ tông, chúng ta mua đủ rồi đúng không? Vậy về thôi."
"Không vội." Tương Ly lắc đầu."Tôi còn có mấy lời muốn nói với chủ quán."
Hạ Tân gần như muốn khóc: "Ngài còn muốn nói gì nữa?"
"Tuy rằng chú vừa rồi mắng tôi là đồ ngốc, nhưng xem như chúng ta là đồng đạo, tôi vẫn nhắc chú một câu." Tương Ly nói chậm rãi."Sớm về nhà đi, đừng lưu lại bên ngoài. Cẩn thận tính mạng con trai chú."