Chương 42: Lão tổ tông nói mắt phải nhảy là có tai họa

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

undefined 05-02-2026 08:52:42

Tương Ly nhìn Dương chủ quán, mặt không biểu tình nói xong liền xoay người rời đi. Dương chủ quán sững sờ, lập tức quay sang nhìn Hạ Tân: "Quan chủ mới của cháu có phải đang rủa chú không?" Hạ Tân cũng ngẩn ra một chút, nghe vậy mới chợt hoàn hồn, vội vàng xua tay nói: "Không không không, chú Dương, quan chủ nhà cháu tuyệt đối không có ý này. Chú không biết thôi, cô ấy tuy không hiểu mấy thứ công nghệ hiện đại, nhưng huyền thuật cực kỳ lợi hại, gần như nói đâu trúng đó. Cô ấy đã nói như vậy, khẳng định có đạo lý riêng. Hôm nay chú vẫn nên về nhà sớm xem sao thì hơn." Nói xong, Hạ Tân nâng cái rương đặt bên cạnh quầy lên, vội vàng đuổi theo ra ngoài. "Lão tổ tông, ngài từ từ chờ con..." Nghe tiếng Hạ Tân gọi vọng lại, Dương chủ quán đứng tại chỗ, vẻ mặt đầy khó hiểu. ... Hạ Tân chạy một mạch, lúc này Tương Ly đã đi được một đoạn không ngắn. Hắn phải tăng tốc mới đuổi kịp, thở hổn hển nói: "Lão tổ tông, sao ngài đi nhanh như vậy?" "Hôm nay còn có khách quý tới, phải về chuẩn bị nghênh đón." Tương Ly bình thản đáp. Hạ Tân ngẩn người: "Khách quý?" Tương Ly khẽ gật đầu, không giải thích thêm. Đi được hai bước, cô bỗng dừng lại hỏi: "Trong quan có trà bánh không?" Hạ Tân: "..." "Trà bánh?" "Nước trà và điểm tâm." Tương Ly giải thích. Hạ Tân vội vàng lắc đầu: "Không có. Cần chuẩn bị sao?" Trước kia bọn họ ăn uống còn khó khăn, những thứ này đạo quan vốn dĩ không có. "Có khách quý đến cửa, tự nhiên phải chuẩn bị trà bánh, đây là lễ đãi khách." Tương Ly liếc hắn một cái, giọng nói nhàn nhạt."Lão đạo sĩ không dạy cậu sao?" Hạ Tân: "..." Không hiểu vì sao, hắn đột nhiên cảm thấy lão tổ tông hình như đang cố ý trút giận. Hạ Tân cười gượng: "Vậy con... con đi mua." Tương Ly lúc này mới gật đầu, thần sắc hơi lộ ra vài phần vừa ý. Giờ đây Hạ Tân không dám xem lời của Tương Ly là nói đùa. Lão tổ tông nói có khách quý tới, vậy nhất định là có khách quý tới. Hắn lập tức dẫn theo Tương Ly đi mua điểm tâm ở cửa hàng gần đó, rồi tiện thể mua thêm lá trà. Trong lúc Hạ Tân xách túi lớn túi nhỏ theo Tương Ly mua đồ, bên kia ông chủ Tào cũng đã chuẩn bị xuất viện. "Ông chủ, tình trạng hiện tại của ngài không thích hợp xuất viện." Trợ lý đẩy xe lăn, nhìn cái chân bó thạch cao của ông chủ Tào, lo lắng nói. Ông chủ Tào sắc mặt khó chịu: "Vậy có cách nào khác không? Hôm nay là tiệc đính hôn của con trai tôi, tôi không đi không được." Trợ lý nghe vậy chỉ biết thở dài. Quan hệ giữa ông chủ Tào và vợ là Vương Lệ Quyên mấy năm nay không mặn không nhạt. Ông chủ Tào còn có người khác bên ngoài, nhưng vẫn chưa từng ly hôn, chủ yếu vì ba đứa con. Hắn thương con, đặc biệt coi trọng cả ba. Hôm nay là ngày con trai lớn đính hôn, hắn tuyệt đối không thể vắng mặt. Chỉ là không ai ngờ, lại xảy ra biến cố đúng vào hôm nay. Trợ lý không dám nói thêm, chỉ có thể đẩy ông chủ Tào ra ngoài. Chân ông chủ Tào không chỉ gãy xương mà còn có ngoại thương. Dù ngồi xe lăn, mỗi lần mặt đường hơi xóc là cơn đau lại truyền lên, khiến sắc mặt hắn nhanh chóng tái nhợt.