Hạ Tân ngơ ngác nhìn Tương Ly, lại nhìn tượng tổ sư. Hắn sao cảm thấy lão tổ tông giống như đang uy hiếp Tổ sư gia...
Tương Ly nói xong, cầm ba cây hương đã châm lửa. Lần này hương không gãy. Cô cắm ba cây hương vào lư hương một cách thuận lợi.
Hạ Tân: "..." Uy hiếp thật sự có hiệu quả sao?
Thấy Tương Ly đi tới, Hạ Tân lại chân chó cười: "Lão tổ tông..." Tương Ly nhìn hắn liền không nhịn được: "Không phải tôi nói, Hạ Tân, thầy trò hai người rốt cuộc là chuyện như thế nào? Tôi trước kia luôn dùng trầm hương, các người đổi thành đàn hương cũng thôi đi, còn dùng đàn hương bị ẩm. Tổ sư gia tự nhiên không cao hứng, càng sẽ không phù hộ cho hai người. Trách không được cậu từ nhỏ ở Kiêu Dương Quan, đến bây giờ còn chưa khai linh trí."
Hạ Tân chớp chớp mắt: "A?" Hắn cười gượng, gãi đầu."Nguyên lai... hóa ra còn có cách nói này sao..."
"Bỏ đi, cũng trách tôi trước kia nuôi lão đông tây thành kén ăn." Tương Ly nói xong, quay đầu liếc tượng tổ sư."Ông về sau tốt nhất đừng lăn lộn linh tinh, có đồ dùng đã không tồi rồi."
Hạ Tân nhìn theo, không hiểu sao hắn lại cảm thấy tượng tổ sư như có một tia tức giận. Rõ ràng chỉ là pho tượng đồng mạ vàng, nhưng chẳng biết vì sao, hắn lại có cảm giác pho tượng kia đang tức thật.
Tương Ly như cũng cảm giác được, cô nheo mắt, ý vị thâm trường "ừ" một tiếng. Giây tiếp theo, tượng tổ sư lại như không có động tĩnh gì. Hạ Tân lại cảm thấy Tổ sư gia giống như... nhận thua. Là, là ảo giác đi...
"Cộc cộc cộc..." Hạ Tân còn đang nghĩ, một trận tiếng gõ cửa kèm theo âm thanh quen thuộc vang lên: "Có người ở trong không?"
Hạ Tân bừng tỉnh, nhìn Tương Ly: "Hình như là âm thanh chú chủ tiệm nét." "Chỉ sợ không chỉ một mình hắn." Tương Ly nhàn nhạt gật đầu."Cậu đi mở cửa đi."
"Vâng!" Hạ Tân chạy tới, mở cửa lớn Kiêu Dương Quan.
Bên ngoài là Vương Tân Quân chủ tiệm net. Nhưng đúng như lời Tương Ly, ngoài cửa không chỉ có Vương Tân Quân, còn có một đôi vợ chồng trẻ, chừng hai ba mươi tuổi. Cả hai đều tiều tụy, trạng thái không tốt. Người vợ mắt đỏ bừng như vừa khóc. Người chồng thì căng chặt, như đang cảnh giác điều gì.
"Chủ quán..." Hạ Tân liếc bọn họ một cái rồi nhìn Vương Tân Quân."Sao chú lại tới đây?" Vương Tân Quân chân chó nói: "Không phải đại sư nói bảo chú đi hỏi thăm xem phụ cận có nhà nào có trẻ con xảy ra chuyện hoặc mất tích hay không sao? Chú tìm được rồi! Chú liền chạy nhanh mang người tới cho đại sư xem!"
"Tìm được rồi ư?" Hạ Tân nhìn đôi vợ chồng kia, lập tức trợn to mắt."Vậy mau mời vào, lão tổ tông đang chờ ở bên trong!" Vương Tân Quân cười hắc hắc: "Chúng ta vào nhanh đi."