Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60
Mai Đông Nam Bắc21-11-2025 13:33:32
Liên Hiểu Mẫn định ngày mai sẽ lên công xã một chuyến, xem có thể mua được thứ gì còn thiếu một cách công khai không. Bây giờ trong nhà không có gì cả, thiếu thốn đủ thứ.
Liên Hiểu Mẫn đã uống Đại Lực Hoàn liên tục ba ngày, bây giờ sức lực của cô đã tăng gấp mười lần, cô có thể cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi mỗi ngày, cảm giác thật sự quá đã.
Ngày mai sẽ địu hai đứa nhỏ ra ngoài! Thật ra không gian cũng có thể đưa hai đứa nhỏ vào, sau này nếu có chuyện gì bất trắc cũng không cần lo lắng.
Cứ như vậy, cô đã có đêm đầu tiên ở nhà mới, mọi chuyện đều bình an. Sáng hôm sau hơn tám giờ, Liên Hiểu Mẫn mới tỉnh dậy, cô cũng không cần phải dậy quá sớm, bảy tám giờ trời mới sáng hẳn.
Sau khi thức dậy, Liên Hiểu Mẫn nhanh chóng mặc quần áo, mùa thu ở Đông Bắc thật lạnh, vừa ra khỏi chăn đã cảm nhận được một luồng khí lạnh ập đến. Cô nhớ kiếp trước, cuối tháng Mười ở Đông Bắc đã bắt đầu có hệ thống sưởi ấm rồi.
Cô gọi Tiểu Phúc dậy, Tiểu Phúc nghe nói hôm nay được ra ngoài thì rất vui, giục chị gái mặc quần áo cho mình thật nhanh. Liên Hiểu Mẫn lục trong không gian ra một bộ quần áo hơi dày một chút, mặc cho Tiểu Phúc.
Chiếc áo khoác bông mỏng màu xanh đậm, chiếc quần nhỏ bằng vải nhung đen, Tiểu Phúc thấy mình cũng có quần áo mới để mặc thì vui vẻ cười toe toét: "Chị, chị tốt-"
Liên Hiểu Mẫn cũng bật cười, thằng bé này, người nhỏ tí mà đã thích quần áo mới rồi, mặc quần áo mới vào là biết chị mình tốt.
Sau khi dẫn Tiểu Phúc ra sân rửa mặt, cô lấy ra một hộp cháo thịt nạc lớn, đút cho cậu bé ăn no trước rồi mình mới ăn phần còn lại.
Nhìn dáng vẻ ăn uống ngon lành của Tiểu Phúc, người có tâm hồn của một bà cô 33 tuổi như Liên Hiểu Mẫn thầm nghĩ, cơ thể này của mình mới 13 tuổi, sau này cũng phải ăn nhiều, bổ sung dinh dưỡng để lớn lên.
Tiểu Nha đã thức dậy một lần lúc hơn sáu giờ sáng, đã được cho bú. Trước khi ra ngoài, cô lại thay tã giấy cho bé, quấn bé trong chiếc chăn nhỏ rồi đặt vào giỏ tre, để bé ngủ tiếp. Thực ra lúc đeo giỏ tre lên lưng, cô đã đưa Tiểu Nha vào nằm ngay ngắn trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ của không gian.
Tiểu Phúc hoàn toàn không để ý đến những điều này, Liên Hiểu Mẫn bế Tiểu Phúc đi ra ngoài, cô cố tình tránh người khác khi ra khỏi nhà, lúc này mọi người đều đang đi làm, bên ngoài vốn dĩ cũng không có ai.
Nhà cô ở dưới chân núi, cách cổng thôn khá xa, nhưng lại có một lợi thế khác, đó là có thể đi theo một con đường mòn trong rừng phía sau núi, đi thẳng ra khỏi thôn để đến công xã. Đi đường này, khoảng cách theo đường chim bay còn gần hơn rất nhiều.
Con đường nhỏ này càng không gặp ai, mấy ngày nay rảnh rỗi cô đều ra ngoài đi dạo, đã nắm rõ địa hình.
Liên Hiểu Mẫn đã uống Đại Lực Hoàn, bây giờ sức lực rất lớn, bế Tiểu Phúc mà đi nhanh như bay. Từ trong thôn đến công xã, khoảng chừng 20 dặm.
Cô đi được một đoạn, thấy không có ai, liền lấy từ trong không gian ra một chiếc xe điện màu đen loại nhỏ nhất, có cả bàn đạp, đi xe sẽ vững hơn.
Cô khoác thêm cho Tiểu Phúc một chiếc áo choàng dày để cản gió, mũ trùm trên áo choàng cũng đội lên đầu cậu bé, để Tiểu Phúc ngồi giữa hai chân mình, rồi lấy một sợi dây vải buộc mình và cậu bé lại với nhau.
Liên Hiểu Mẫn vòng tay trái ôm nhẹ đứa trẻ trong lòng, tay phải một tay giữ ghi đông, cứ thế lái xe điện đi, pha xử lý này phải nói là quá đỉnh, cô vui vẻ phóng xe về phía công xã.
Nghe nói trong thôn có xe bò, quãng đường 20 dặm này, xe bò chắc phải đi rất lâu, dù sao chiếc xe điện nhỏ của cô chạy cũng chỉ mất nửa tiếng là đến.