Chương 9: Người đàn ông của cô, giờ là của tôi

Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!

Mãn Nguyệt Nhất Gia 01-03-2026 19:02:38

Cuối cùng, Mạnh Lệnh Trung cũng chỉ có thể ngoan ngoãn lủi thủi đi theo sau. Cũng không rõ là ai dám tính kế nhà họ Mạnh, thật sự coi nhà họ Mạnh là quả hồng mềm dễ nắn chắc? Nhà họ Mạnh có ô tô riêng, tài xế Tiểu Lý lái xe đưa họ đến khu tập thể của mỏ than. Vừa hay lúc đó, họ chạm mặt Trương Mỹ Đế và Phan Tư Dương cũng đang chuẩn bị đi vào con ngõ nhỏ. Trương Mỹ Đế trông thấy Mạnh Lệnh Trung thì rõ ràng có ý né tránh, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, cô ta e lệ, điệu đà nép vào bên cạnh Phan Tư Dương. Với bộ dạng ta đây cao cao tại thượng, cô ta nhìn Mạc Kha với ánh mắt khoe khoang hết cỡ, như thể đang nói: Người đàn ông của mày, giờ là của tao rồi! Phan Tư Dương nhìn thấy bọn họ, trong mắt càng tràn đầy vẻ chán ghét. Tổ hợp này nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quặc. "Ối chà, Mỹ Đế với Tiểu Kha về lại mặt đấy à? Sao lại đứng đực ra ở đầu ngõ thế kia? Mau về đi thôi, ở nhà chắc đang mong lắm đấy." "Đúng vậy, làm gì thế này? Ê, hai đứa đứng nhầm chỗ rồi, này cậu trai nhà họ Phan kia, sao cậu lại đứng chung một chỗ với Mỹ Đế thế?" Mấy người ở đầu ngõ tò mò nhìn thấy Trương Mỹ Đế và Phan Tư Dương đứng gần nhau như vậy, cảm thấy có gì đó không đúng, mặt mày hóng hớt thấy rõ. "Bà con cô bác ơi, lại đây ăn kẹo mừng nào! Lần đầu tôi tới khu tập thể mỏ than này, chỗ này rộng thật đấy, tôi đi tìm mãi không ra đường, mọi người giúp chỉ đường với được không?" Bà Ôn Khánh Linh - mẹ Mạnh thấy ánh mắt tò mò của mọi người thì trong lòng sáng rực, cười toe toét đứng ra khuấy động bầu không khí. Lúc này mọi người mới để ý thấy bên kia còn có một vị trưởng bối đi theo, trong tay còn xách lỉnh kỉnh không ít đồ. Khu mỏ của họ lớn lắm, khu tập thể cũng chia làm mấy tổ. Họ ở đây là tổ một, còn nhà họ Phan ở tổ bốn, dù không thân nhưng cũng biết mặt nhau. Người này không phải nhà họ Phan, vậy chẳng phải là nhà họ Mạnh kia sao? Sao con trai về lại mặt mà còn phải cử cả trưởng bối đi theo thế này? "Nhà họ Trương ở ngay căn thứ ba trong ngõ này, cửa vẫn còn dán chữ Hỷ đấy, dễ tìm lắm." Bất kể người ta đến đây vì lý do gì, gia đình xưởng trưởng thì không thể đắc tội được a. "Không phải nhà họ Trương đâu ạ, là nhà họ Mạc cơ." Bà Ôn Khánh Linh cười tủm tỉm đáp lại một câu. Mọi người nghe vậy thì đều ngây người ra. "Hả? Sao lại là nhà họ Mạc, có nhầm không vậy?" Lời của bà Ôn Khánh Linh vừa dứt, không ít người trong khu tập thể đã chạy túa ra ngoài. Đây là tin tức động trời gì thế này! "Còn phải phiền mọi người đi tìm giúp cán sự của công đoàn khu mỏ, với lại thông báo cho trưởng bối của vị đồng chí nam kia tới đây một chuyến. Chuyện này giữa chừng xảy ra nhầm lẫn, thế nào cũng phải có một lời giải thích chứ." "Nhà chúng tôi cũng không phải là người không biết nói lý lẽ. Chuyện đã lỡ xảy ra rồi, có tức giận cũng chẳng ích gì, thôi thì mọi người cùng nhau giải quyết trong hòa bình, vui vẻ cả làng." Lời nói của bà Ôn Khánh Linh đã khơi gợi trí tò mò của tất cả mọi người, ai nghe cũng hiểu là đã có chuyện lớn xảy ra. Dù bà vẫn cười tươi như hoa, nhưng mọi người đều có thể nhìn ra người này không phải dạng dễ chọc đâu. "À à, được được, chúng tôi đi gọi người ngay." Có chuyện vui để hóng, ai nấy đều tích cực hẳn lên. Phan Tư Dương đứng bên kia thì mặt mày vẫn tỉnh bơ, hừ, bất kể là vì nguyên nhân gì mà gả nhầm, đời này hắn sẽ không bao giờ cưới Mạc Kha nữa. Đúng vậy, Phan Tư Dương đã trọng sinh. Đời trước, hắn bị một đối thủ không biết từ đâu nhảy ra hãm hại đến mức không có kết cục tốt đẹp. Không ngờ vừa mở mắt ra đã quay về ngày thứ hai sau tân hôn. Hắn biết ngay ông trời không bạc đãi hắn, đời này hắn nhất định sẽ một lần nữa bước lên đỉnh vinh quang.