Chương 33: Trèo càng cao thì ngã càng đau

Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!

Mãn Nguyệt Nhất Gia 01-03-2026 19:03:56

Mạc Kha nói đến đây, giọng điệu trở nên chân thành đến cực điểm. Bất kể khi nào họ ly hôn, cô đều hy vọng họ sẽ sống tốt. "Ngã càng đau sao?" Căn phòng chìm trong yên tĩnh, cuối cùng Mạnh Lệnh Trung thì thầm một câu, khiến người ta nghe không rõ. Lần này Mạc Kha không đáp lời nữa, cô lên giường ngủ một cách thoải mái. Chỉ còn lại Mạnh Lệnh Trung ở bên kia mở to mắt cho đến hừng đông. Câu nói "trèo càng cao thì ngã càng đau" của Mạc Kha cứ lởn vởn trong đầu anh. Anh vẫn luôn cho rằng thời gian còn kịp, những kẻ đó dù có muốn ra tay, muốn kéo nhà họ xuống ngựa thì cũng sẽ không vội vàng như vậy. Ông ngoại dù sao cũng đã lớn tuổi, thay vì mạo hiểm, không bằng cứ chờ vài năm nữa. Nhưng bây giờ, anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng những kẻ đó đã mất kiên nhẫn. Chẳng lẽ bên phía ông ngoại đã xảy ra chuyện gì? Sáng sớm hôm sau, Mạnh Lệnh Trung còn chưa ăn sáng đã đi ra ngoài. Bà Ôn Khánh Linh thấy Mạc Kha cứ nhìn ra cửa, tưởng cô đang lo lắng cho con trai mình, trong lòng vui mừng khôn xiết. Bà lại một lần nữa cảm thán, tình cảm của vợ chồng son đúng là tốt thật, đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình. Tối qua bà còn nói với ông Mạnh, nếu là một cô gái nhát gan bình thường, vừa mới kết hôn mà nhà chồng đã gặp phiền phức, chắc chắn sẽ sợ hãi lắm. Đừng nói là bình tĩnh giúp đỡ, không khóc lóc om sòm đã là tốt lắm rồi. Cô con dâu này của nhà họ là người can đảm, cẩn trọng, biết tiến biết lùi. "Kha Kha, con đừng lo, trong nhà không xảy ra chuyện được đâu. Chuyện này là do nhà chú hai, chú ba gây ra, bất kể có phải nhắm vào chúng ta hay không, chỉ cần chúng ta không mắc bẫy thì chuyện này sẽ không thành được." "Với lại, người ta thường nói việc xấu trong nhà không nên đồn ra ngoài, rất nhiều chuyện người ngoài không biết. Mẹ nói nhỏ cho con biết, hai nhà chú hai, chú ba con, chúng ta cứ coi như người bình thường mà đối đãi là được." "Lúc các con kết hôn chúng ta cũng không mời họ. Mấy năm nay mấy nhà chúng ta đến tình nghĩa bề mặt cũng không có, có một số chuyện con trong lòng biết rõ là được." "Còn về phía Lệnh Trung, nó dù không có bản lĩnh gì lớn lao, nhưng ít nhất cũng là đứa thông minh. Chắc chắn là đi hỏi thăm tin tức rồi, vạn sự còn có ba mẹ ở đây, con cứ yên tâm đi làm." Bà Ôn Khánh Linh đã sống nửa đời người, có chuyện gì mà chưa từng trải qua? Ông ngoại bà ngoại của bà là đại địa chủ của một tỉnh lớn thời đó, bà ngoại là vợ cả. Trớ trêu thay, ông ngoại lại là người nhẫn tâm, cuối cùng chỉ mang theo mấy bà vợ lẽ trốn ra nước ngoài. Để lại cả nhà bà ngoại ở lại làm bia đỡ đạn. Mẹ bà nói, các anh chị em của mẹ đều đã chết trong các cuộc đấu tranh. Cuối cùng, bà ngoại đường cùng đã để lại mẹ bà ở cửa nhà một người lính để mẹ được sống. Từ đó về sau, đi theo ba mẹ nuôi học y rồi vào bộ đội, quen biết ông Ôn, cả một đời phiêu bạt trong mưa gió. Mẹ bà thường nói mệnh mình quá cứng, mấy người con trai đều bỏ mạng trên chiến trường, cuối cùng chỉ còn lại một mình bà là cô con gái duy nhất. Đời này, bà lại chỉ sinh được một mình Lệnh Trung thì đã tổn hại đến thân thể. Bà biết, nhà họ Ôn bây giờ giống như một căn nhà tranh trong cơn bão, có thể bị cuốn đi bất cứ lúc nào. Cho nên bà mới vội vàng cho Lệnh Trung kết hôn, sinh con, ít nhất vẫn còn có người nối dõi. Bà luôn cảm thấy, nếu lúc trước mình có thể sinh thêm vài đứa nữa, có lẽ bây giờ nhà họ Ôn đã khác. Ít nhất thêm một người là thêm một con đường sống, không giống như bây giờ vạn sự đều phải để một mình Lệnh Trung gánh vác. Cũng may vận khí của bà không tệ lắm, bà đã mèo mù vớ phải cá rán, cưới được cho con trai một cô con dâu tốt. Chỉ riêng những lời mà con dâu bà nói ngày hôm qua, bà đã biết cô gái này là người tốt.