Chương 10

Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!

Mãn Nguyệt Nhất Gia 01-03-2026 19:02:42

Nhìn người vợ trước chỉ được cái mã ngoài, chẳng có chút tác dụng nào trước mặt, Phan Tư Dương tràn đầy vẻ ghét bỏ. Không sinh cho hắn được đứa con nào thì thôi đi, chỉ là dùng mấy bức tranh của cô ta một chút mà cô ta cứ làm ra vẻ ta đây thanh cao lắm. Mấy người sư huynh sư tỷ của cô ta còn nói hắn ăn bám vợ, một người phụ nữ không thể sinh con, cô ta dựa vào cái gì mà xem thường hắn? Anh hùng không hỏi xuất thân, càng không hỏi khởi nguồn, quan trọng là kết quả! Nếu không có hắn xoay xở, mấy bức tranh của cô ta thì làm được cái tích sự gì? Nếu không có tầm nhìn của hắn sau này, chỉ dựa vào đống của cải mục rữa mà nhà họ Mạc giữ khư khư thì có thể có tương lai gì? Đời này, hắn muốn cho tất cả mọi người thấy, hắn - Phan Tư Dương, không cưới Mạc Kha vẫn có thể thăng tiến nhanh như thế nào. Còn có những đối thủ kia của hắn nữa, mọi diễn biến sau này hắn đều biết rõ, hắn muốn tránh đi tất cả nguy hiểm, trở thành một sự tồn tại mà người người phải ngưỡng mộ. Mấy nhân vật tép riu ở tầng lớp đáy xã hội này không đáng để hắn phải bận tâm. Những thứ Mạc Kha biết, bây giờ hắn chỉ cần búng tay là có. Mỏ khoáng sản mà nhà họ Mạc bao thầu hắn cũng đã có tầm nhìn xa, những thứ này căn bản không phải vấn đề lớn. Còn về Trương Mỹ Đế, gia đình cô ta tốt hơn Mạc Kha nhiều. Mấy người anh trai bên trên đều có tiền đồ, trong nhà chỉ có mình cô ta là con gái rượu, danh tiếng cũng tốt hơn Mạc Kha. Huống chi Trương Mỹ Đế từ nhỏ đã được khen là "mắn đẻ", lại còn là sinh viên đại học, đâu phải là cái kẻ bệnh tật ốm yếu kia có thể so sánh? Đời trước lại cố tình gả vào nhà họ Mạnh không thể sinh con. Hiện tại, sự cố lần này đúng là ông trời có mắt, để cho hai kẻ "tịt" đó về rổ rá cạp lại với nhau là chuẩn bài rồi. Hắn, Phan Tư Dương, đáng lẽ ngay từ đầu đã phải có được những gì tốt nhất. Chỉ cần cô ta có thể sinh cho hắn mấy đứa con trai, thì bên cạnh hắn cũng không phải là không thể giữ lại một vị trí cho cô ta. Phụ nữ đối với hắn mà nói, chỉ có tác dụng tô điểm thêm cho cuộc đời mà thôi. Có ích thì giữ lại, vô dụng thì vứt bỏ. Đàn ông làm đại sự thì phải biết cách lựa chọn. Động tĩnh ở đầu ngõ nhanh chóng thu hút ngày càng nhiều người hơn. Gia đình nhà gái họ Trương và họ Mạc vốn đang sốt ruột chờ đợi trong nhà, nghe thấy ồn ào cũng đều chạy cả ra ngoài. Kha Kha, con..." Trong mắt mẹ Mạc lúc này chẳng còn nhìn thấy gì khác, cả một đêm qua bà không tài nào ngủ ngon, lo con gái không quen, lo con ở nhà chồng chịu tủi thân, lại càng lo sức khỏe của con không chịu nổi. Chồng bà thì còn hút thuốc ở ngoài cửa suốt cả đêm. Nếu có thể lựa chọn, họ thà nuôi con gái cả đời. Nhưng cả hai đều hiểu rõ con gái mình là người đa sầu đa cảm, mỗi lần người ngoài nói điều gì không hay, con bé đều phải ốm một trận. Nếu cứ bị người ta xì xào là gái ế không gả đi được, thì chẳng phải là muốn lấy mạng con bé sao? Họ chỉ có thể giúp con tìm một nhà chồng, nhưng lại sợ chọn sai người. Giờ đây, khi thấy con gái vẫn bình an vô sự đứng trước mặt mình, mọi lo lắng khác đều chẳng còn quan trọng nữa. "Chị thông gia, chào chị, chào chị! Em đã nói mà, có thể sinh ra một cô con gái xinh đẹp như Tiểu Kha nhà ta, thì người làm mẹ chắc chắn cũng không phải dạng vừa đâu. Em suýt nữa thì tưởng chị là chị gái của Tiểu Kha đấy chứ." Mẹ Mạnh vừa thấy dáng vẻ kích động của người phụ nữ mới tới là biết ngay là ai, vội vàng nhiệt tình bước lên nắm lấy tay mẹ Mạc. Tiếng "chị thông gia" này khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc. Nhà họ Mạc ngây người, còn nhà họ Trương đi theo sau thì càng trợn tròn mắt. "Này... Này có phải là có nhầm lẫn gì không? Chị ơi, lần xem mắt trước chúng ta đã gặp nhau rồi mà, chị nhận nhầm người rồi." Mẹ Trương mí mắt vẫn giật liên hồi, bà ta vội vàng bước tới nắm lấy tay mẹ Mạnh.