Chương 5

Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!

Mãn Nguyệt Nhất Gia 01-03-2026 19:02:26

Phan gia giẫm lên xác cô để phất lên như diều gặp gió. Phan Tư Dương sau đó ôm vợ mới, con ngoan, trở thành doanh nhân thành đạt, ai cũng ca ngợi. Hình ảnh đến đây đột ngột dừng lại. Mạc Kha bừng tỉnh, cơ thể nặng nề bỗng chốc nhẹ bẫng, đầu óc cũng không còn mơ hồ. Cô ngồi rất lâu mới định thần lại, trong mắt tràn đầy kinh hoàng. Trời ạ! Đây là cái quái gì vậy? Một tên đàn ông tồi tệ đến thế, cả nhà lang sói như vậy? Không đúng... Cô xuyên không rồi sao? Không, nói chính xác hơn, là xuyên vào trong sách! Đúng vậy, xuyên vào một bộ tiểu thuyết niên đại cô từng đọc nhiều năm trước nhưng mãi không quên. Trong đó, tất cả nữ nhân vật đều chỉ tồn tại để tôn vinh nam chính. Còn cô chính là người vợ đầu tiên chết thảm nhất trong dàn hậu cung của nam chính. Mạc Kha nhớ rõ như in vì sao mình không quên nổi: ngoài tình tiết gây phẫn nộ, còn bởi nữ nhân vật ấy lại trùng tên trùng họ với cô. Những hình ảnh vừa rồi rõ ràng chính là nội dung trong sách. Cô đã thay thế cho nguyên chủ, người vừa nhạy cảm lại hay suy nghĩ, chỉ vì nghe thấy tiếng mẹ khóc trong hôn lễ mà đau buồn quá độ rồi "ngỏm" luôn sao? Rốt cuộc tình hình hiện tại là thế nào, cô đã gả vào nhà họ Phan rồi sao? Đây chẳng phải là muốn cô đi đấu với tên tra nam cực phẩm kia à! Nghĩ đến đây, Mạc Kha không thể ngồi yên dù chỉ một phút. Không đúng, trong những hình ảnh từ cuốn sách vừa rồi, ban đầu căn phòng của nhà họ Phan không rộng rãi như thế này. Lúc nguyên chủ mới gả đến là thời điểm khó khăn nhất của nhà họ Phan. Căn nhà vốn đã không lớn lại có vô số vách ngăn, còn có chiếc giường chỉ cần trở mình là kêu cót ca cót két, hoàn toàn không giống với mọi thứ trước mắt. Với lại, nếu cô nhớ không lầm thì tối qua sau khi cô vào phòng không lâu, cửa đã bị khóa lại. Lẽ ra cô phải ở một mình trong phòng tân hôn cả đêm, vậy gã tra nam Phan Tư Dương kia đâu? "Mỹ Đế à, con tỉnh rồi sao? Con đừng giận dỗi với Lệnh Trung nữa, lát nữa mẹ sẽ nói chuyện tử tế với nó, con dậy ăn cơm trước đi." Ngay lúc Mạc Kha định đứng dậy ra ngoài xem xét thì cửa bị gõ vang, lời nói của người ngoài cửa càng làm cô thêm hoang mang. Mỹ Đế? Lệnh Trung? Sao mấy cái tên này nghe quen tai thế nhỉ? Mạc Kha còn chưa kịp hoàn hồn, người bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong phòng liền đẩy cửa bước vào, vừa hay đối mặt với Mạc Kha đang đứng đó, hai người mắt to trừng mắt nhỏ. "Cô... cô là ai vậy?" Ôn Khánh Linh nhìn cô gái nhỏ đột nhiên xuất hiện trong phòng con trai mình mà ngây cả người. Phản ứng đầu tiên của bà là thằng con trai không nên nết của mình lại lừa gạt ai về nhà rồi. Lại còn đang mặc đồ tân nương nữa chứ, đầu óc bà rối tung, con trai bà đã cướp dâu nhà ai về đây? Thế... thế còn cô con dâu ban đầu của bà đâu rồi?"Cái đó, cô bé à, cháu đừng sợ, ta, ta, ta là người tốt." "Tiểu Lý, Tiểu Lý, mau đi tìm thằng nhóc thối kia về cho tôi, nói với nó nếu không dám về thì tôi sẽ đem đống đồ bỏ đi của nó đốt hết!" Ôn Khánh Linh vội vã như một cơn gió lao ra ngoài, loáng một cái lại xông đến trước mặt Mạc Kha, nắm chặt lấy tay cô mà nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ trước ra sau. "Cô bé, cháu đừng sợ, cháu nói cho... nói cho bác nghe, cháu với thằng nhóc thối kia quen nhau thế nào?"