Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!
Mãn Nguyệt Nhất Gia01-03-2026 19:03:17
Nguyên chủ là đệ tử cuối cùng của thầy Du, không chỉ là người cuối cùng, mà còn là người nhỏ tuổi nhất.
Thầy đã đem toàn bộ tâm huyết cả đời mình để dạy cho nguyên chủ. Ông luôn nói cô có tài năng thiên bẩm mà người thường không có được, nói cô là người được ông trời dí cơm tận miệng cho mà ăn.
Chỉ tiếc là nguyên chủ...
Sự thành bại là do con người. Ngay từ đầu, cô đã không bước vào vũng bùn nhà họ Phan, cô tin rằng lần này mọi thứ sẽ khác.
Bên kia, sau khi ra khỏi nhà, Mạnh Lệnh Trung vẫn đi lang thang như mọi khi, lượn đông lượn tây một hồi, cuối cùng đi vào một trạm phế liệu bỏ hoang.
"Anh Trung, tụi em còn tưởng hôm nay anh không đến chứ? Mới tân hôn xong không cần ở nhà với chị dâu sao?"
Nơi này bên ngoài là một trạm phế liệu, nhưng sân sau lại là một nhà kho lớn. Vài người đang sắp xếp đồ đạc, nhìn thấy Mạnh Lệnh Trung thì sửng sốt.
"Anh Trung, bên khu mỏ thế nào rồi ạ?" Mạnh Lệnh Trung vừa đến gần, vài người lập tức xúm lại.
Triệu Thành Trạch và Trần Minh Hạo là bạn học của Mạnh Lệnh Trung, gia đình họ đều là những người có uy tín ở thành phố Bình này.
Mã Húc thì được Mạnh Lệnh Trung vô tình cứu một mạng, từ đó về sau liền sống chết đi theo anh.
Cậu ta không cha không mẹ, lớn lên nhờ cơm trăm họ, lăn lộn ở đủ mọi nơi trong thành phố Bình.
Chuyện gì ở thành phố Bình này cũng không có gì là cậu ta không biết, người lại lanh lợi, mấy năm nay đã giúp Mạnh Lệnh Trung làm không ít chuyện.
Vài người họ luôn coi lời của Mạnh Lệnh Trung là thánh chỉ. Con người ta luôn ngưỡng mộ kẻ mạnh, và Mạnh Lệnh Trung xứng đáng để họ đi theo.
"Bớt nói nhảm đi, mấy người đó không thành thật thì phải trị một trận." Khu vực thành phố Bình này đâu đâu cũng là núi, núi sâu rừng già lại càng nhiều không đếm xuể.
Khoáng sản ở đây vô cùng phong phú, chỉ là ngoài những nơi đã được phân chia, rất nhiều nơi khác đều bị bỏ hoang.
Trước kia, đã có một nhóm nghiên cứu viên đến đây khảo sát, họ chọn một huyện nhỏ dưới thành phố, nói là muốn nổ mìn phá núi, muốn đào quặng.
Trớ trêu thay, nơi họ chọn lại là khu vực có từ đường. Hiện tại còn đang trong phong trào "phá tứ cựu", không cho phép mê tín phong kiến, những việc như cúng tế cũng bị cấm.
Nơi này càng hẻo lánh, khó quản lý. Người dân ở đây mê tín Sơn Thần, họ xây dựng mộ tổ và từ đường ở trong núi, làm sao có thể cho phép người khác đào mồ mả tổ tiên của họ được?
Từng nhóm người đến rồi lại đi, quân đội lúc đó cũng đã đến không ít, nhưng những người dân đó ngoan cường chống cự, lại không thể giết hết bọn họ được, ầm ĩ đến cuối cùng vẫn là cấp trên phải thỏa hiệp.
Trong núi có quá nhiều nguy hiểm, những người đến đây đã thiệt hại không ít, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, người dẫn đầu lúc đó còn bị người ta ám sát.
Rõ ràng biết chắc chắn có liên quan đến những người này, nhưng lại không tìm thấy một chút bằng chứng nào. Người dân ở đây lại vô cùng đoàn kết, không ít người đã phải nản lòng thoái lui.
Họ biết nếu cứ tiếp tục đấu tranh, họ chỉ có thể bỏ mạng lại nơi này. Cuối cùng, người đi rồi, cái gọi là mỏ khoáng sản ở ngọn núi đó cũng được giữ lại.
Chỉ là trong thời buổi loạn lạc này, luôn có vài kẻ không muốn sống. Người ngoài không được, vậy người trong đại đội thì sao?
Lúc trước ồn ào náo nhiệt như vậy, những kẻ cầm đầu cũng không phải chỉ vì mồ mả tổ tiên, mà còn vì tiền tài động lòng người.
Mỏ khoáng sản mà, bất kể là quặng gì, cứ đào lên là có thể phát tài.
Chỉ là họ không hiểu những thứ này, họ càng không có tư cách để đi khai thác. Làm không tốt là có thể mất mạng như chơi.
Nhưng chuyện này đối với Mạnh Lệnh Trung mà nói, không phải là chuyện gì to tát.
Thủ tục khai thác mỏ là do anh làm, trên danh nghĩa là thuộc về nhà nước, nhưng tất cả đều do anh tự mình quản lý.