Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!
Mãn Nguyệt Nhất Gia01-03-2026 19:02:24
Cô nhìn thấy một bé gái sinh ra đã mang bệnh, quanh năm ốm yếu.
Ba chính trực, mẹ dịu dàng hiền lành, nâng niu con gái như báu vật, sợ rớt khỏi tay, sợ tan trong miệng.
Mạc Kha càng nhìn càng thấy quen. Bé gái ấy không chỉ trùng tên với cô, mà gương mặt, dáng vẻ, thậm chí cả sở thích cũng giống hệt.
Đây rõ ràng là một "Mạc Kha" khác, ở một thế giới song song.
Khác biệt duy nhất là hoàn cảnh. Cô sống ở thế kỷ 21, thời đại công nghệ phát triển như vũ bão. Cô từng gặp được người thầy dẫn dắt, trở thành họa sĩ truyện tranh, tham gia nhiều dự án manga và anime. Sau đó cô mở studio riêng, có chút danh tiếng trong giới.
Còn Mạc Kha kia, dù có thiên phú còn hơn cô, nhưng sống ở thập niên 80, nơi vẽ tranh không được coi trọng. Thêm thân thể yếu ớt, ba mẹ chẳng dám để đi xa, cuối cùng chỉ học chuyên ngành gần nhà, rồi làm biên tập báo.
Đến tuổi, lời ong tiếng ve nổi lên, ba mẹ lo lắng nên tìm mai mối. Họ không muốn con chịu ủy khuất, cũng sợ không ai bảo vệ, nên khắp nơi dò hỏi. Cuối cùng chọn gả cho Phan Tư Dương – con cả nhà họ Phan, một gia đình điều kiện còn thua kém nhà mình.
Nhà Phan đông con cháu, cô vốn sức khỏe yếu, nếu không sinh con được thì cũng có người chống đỡ. Hơn nữa, nhà họ Phan điều kiện không bằng, nên càng không dám bắt nạt cô.
Cô gái đơn thuần ấy sau khi gả đi thì một lòng làm tròn bổn phận, lấy của hồi môn phụ giúp gia đình chồng, thậm chí còn nhường cả công việc cho em chồng.
Sau đó, nhờ cơ duyên bái sư, cô bắt đầu vẽ truyện tranh và nhờ thiên phú xuất chúng mà nhanh chóng được các tòa soạn tranh giành.
Thế nhưng, Phan Tư Dương lại đến cầu xin: nói rằng em trai anh – một thanh niên trí thức – mấy năm qua vất vả, trở về thành phố rồi vẫn không có việc, hy vọng cô nhường tên để em có thể xin được chỗ làm ở Cục Văn hóa, cũng coi như giảm gánh nặng cho gia đình.
Cô nghĩ mình không sinh được con, Phan gia vẫn bao dung, nên đồng ý.
Không lâu sau, cô vô tình dùng khả năng hội họa giúp công an phá được một vụ án giết người nghiêm trọng.
Phan Tư Dương lại lấy cớ lo cô bị lộ diện trước kẻ xấu, đề nghị để em trai anh đứng tên nhận công lao. Cô cảm động, chẳng nghĩ nhiều đã đồng ý. Từ đó, em trai của Phan Tư Dương được đưa đi học quân đội, một bước thăng tiến thuận lợi.
Sau này, quan hệ quốc tế dần mở cửa, tranh của cô còn được bạn bè ngoại quốc săn lùng. Lúc này, Phan Tư Dương lại nhờ vả: nói muốn để em gái anh lấy chồng môn đăng hộ đối, cần có thanh danh. Thế là cả thành phố đều biết Phan gia có một "họa sĩ thiên tài" mang tên Phan Trân Trân.
Danh tiếng dần dần đều thuộc về Phan gia, còn Mạc Kha vẫn ngây thơ cho rằng mình hạnh phúc.
Nhưng cuối cùng, cả nhà họ Phan – một bầy sói đói – cũng không tha cho cô.
Khi kinh tế khởi sắc, trong thành bắt đầu có chính sách khoán đất và khai thác mỏ. Nhà mẹ đẻ của cô tích góp được ít vốn, lại nghe ngóng được tin tức, liền dốc hết vào đầu tư. Cô trở thành một trong những người đầu tiên nhận thầu mỏ đất.
Chỉ vài năm, tiền đổ về như nước. Phan gia càng tỏ ra yêu thương chiều chuộng cô.
Nhưng rồi chính họ lại nhân lúc cô tin tưởng, đứng tên hết tài sản vào danh nghĩa Phan gia.
Cuối cùng, họ còn bày mưu, dựng lên một vụ "tai nạn" ở hầm mỏ, giết chết cả nhà cô.