Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!
Mãn Nguyệt Nhất Gia01-03-2026 19:02:18
Ở ngõ nhỏ phía trước, so với nhà họ Trương náo nhiệt thì vắng vẻ hơn nhiều, chỉ có mấy nhà hàng xóm thân cận đến phụ.
"Tú Anh à, chị nghỉ một lát đi, chuẩn bị bao nhiêu đồ thế, như thể dọn cả nhà đi vậy."
Người quen thấy Hoàng Tú Anh – mẹ Mạc – tất bật thì xót xa.
Con gái gả chồng với con trai cưới vợ đúng là khác hẳn. Huống hồ nhà họ Mạc chỉ có duy nhất một cô con gái. Con gái đi rồi, hai vợ chồng già sẽ sống ra sao?
"Lòng tôi khó chịu lắm. Đứa con gái này tôi nâng niu trong lòng bàn tay, vậy mà thoáng chốc đã lớn, giờ còn phải gả đi."
"Tôi sợ nó chịu ấm ức, sợ nó bị bắt nạt, càng lo sau này không có ai che chở cho nó. Cũng tại tôi vô dụng, không sinh thêm được con trai, sau này khi vợ chồng tôi mất đi, chẳng ai bảo vệ nó nữa."
Nói đến đây, Tú Anh bật khóc, nhưng chỉ dám khóc khẽ, sợ con gái trong phòng nghe thấy lại buồn.
Cô con gái vốn thân thể yếu ớt, không chịu nổi xúc động.
Người xung quanh nghe bà nói cũng đỏ hoe mắt. Ai cũng biết Tú Anh số khổ, hai con trai trước đều mất sớm, sau mới sinh được một con gái nhưng lại mang bệnh từ nhỏ.
Mấy năm nay toàn sống nhờ thuốc thang.
Cô gái ấy lớn lên đẹp tựa tiên nữ, nhưng ai cũng thì thầm: đẹp như thế, sớm muộn gì cũng bị ông trời đem đi.
Giữ được mạng đã khó, chứ nói gì đến sinh con đẻ cái. Ai mà ngờ cưới về lại như rước một vị tổ tông để phụng dưỡng.
Chọn lựa mãi, cuối cùng cũng chỉ có thể gả cho con trai một gia đình công nhân trong khu mỏ, vừa gần gũi vừa dễ hỗ trợ nhau.
So với nhà họ Trương thì khác biệt một trời một vực.
Ai mà chẳng biết khu tập thể này có hai đóa hoa: một người thì xinh đẹp rực rỡ, khỏe mạnh đầy sức sống, ai nhìn cũng biết hợp mệnh sinh con; một người thì đẹp thoát tục nhưng yếu ớt, như thể chỉ cần gió thổi là ngã, chỉ dám ngắm chứ không dám chạm.
Trớ trêu thay, cả hai lại cùng chọn ngày hôm nay kết hôn, chẳng trách nhiều người nghĩ nhà họ Trương cố tình để nhà họ Mạc khó xử.
Trong phòng, Mạc Kha đang ngơ ngác. Cô nhớ rõ mình vừa xem triển lãm tranh, đột nhiên một bức tranh từ trên cao rơi xuống, đập thẳng vào đầu.
Khi ngã xuống, cô chỉ nghe loáng thoáng có người hô gọi bên tai. Đến khi tỉnh lại, đã thấy mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Đầu nặng như ngàn cân, cô cố gắng mở mắt, xung quanh là cảnh trí và những gương mặt lạ lẫm. Trước mắt đỏ rực một màu, đây là đâu?