Chương 24

Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời!

Mãn Nguyệt Nhất Gia 01-03-2026 19:03:27

Mạnh Lệnh Trung nói xong mới nhận ra, vì cớ gì anh lại phải giải thích nhỉ? Anh vốn chỉ định đối phó cho xong với ba mẹ, sau này không làm khó cô gái nhỏ kia. Nhưng lúc này lại đi giải thích với mấy người họ, cứ như thể trong lòng anh đang có điều gì đó vậy. "Các cậu đi tìm cho ra tên phản bội trước đi. Đợi lô hàng kia về đến nơi, chỗ này phải dọn dẹp cho sạch sẽ. Với lại, tìm người đi điều tra một chút về nhà họ Phan ở khu tập thể mỏ than." Mạnh Lệnh Trung nghĩ đến biểu hiện của gã họ Phan ngày hôm qua, từ đầu đến cuối đều ra vẻ ta đây cao cao tại thượng. Chỉ là gia đình của một công nhân viên chức quèn ở khu mỏ, hắn lấy đâu ra tự tin vậy? Người nhà họ Trương dù có nhảy nhót lợi hại đến đâu, nhưng trong lòng họ vẫn có sự sợ hãi, họ cũng không dám đắc tội với anh. Nhưng gã họ Phan kia lại tỏ vẻ xem thường anh, anh nghi ngờ sau lưng gã có người chống lưng. Chẳng lẽ hắn đã nghe được phong thanh gì? Hay là hắn biết điều gì đó? Càng ở vào thời điểm nhạy cảm như thế này, Mạnh Lệnh Trung càng cảm thấy phải cẩn thận. "Vâng, nhà họ Phan ở khu mỏ ạ? Em sẽ cho người đi hỏi thăm ngay." Mấy người họ răm rắp nghe theo lời Mạnh Lệnh Trung, anh Trung đã làm vậy chắc chắn có lý do của anh. Mạnh Lệnh Trung sắp xếp xong xuôi mọi việc, lúc này mới lại tiếp tục quay về với dáng vẻ cà lơ phất phơ bên ngoài mà đi ra. Mấy năm trước, sạp hàng anh bày ra không thể lộ ra ánh sáng, bây giờ thì đã có thể quang minh chính đại, chỉ là sạp hàng càng lớn lại càng dễ bị người ta nhòm ngó, cứ hoạt động trong bóng tối lại hay. Mấy năm nay, cấp trên ngày càng có nhiều động thái, từ sau khi khôi phục kỳ thi đại học, mỗi một chính sách đưa ra đều không khó để nhận ra lần này là muốn có một cuộc cải cách lớn. Tình hình bên phía ông ngoại cũng ngày càng căng thẳng. Hai năm trước, ông giữ thái độ trung lập, không tham gia vào bất kỳ cuộc đấu tranh nào, đúng là đã giữ được mình. Nhưng cũng chính vì không tham gia vào bất cứ chuyện gì, nên bây giờ, sau khi mọi thứ đã bình yên, ông lại bị xem nhẹ, không còn được coi trọng nữa. Mạnh Lệnh Trung biết rất rõ nguyên nhân, đó là vì nhà họ Ôn không có hậu duệ. Mấy người cậu của anh đều đã chết trong náo động, mẹ anh là đứa con duy nhất còn sống sót của nhà họ Ôn. Sau khi lấy chồng, bà chỉ sinh được một mình anh. Đợi ông ngoại qua đời, nhà họ Ôn sẽ hoàn toàn xuống dốc, cũng không đáng để người khác phải tốn công sức nâng đỡ nữa. Trớ trêu thay, địa vị của nhà họ Ôn lại rất đặc thù, đã lập được công lớn, uy vọng trong dân gian lại cao, không thể dễ dàng động đến. Sự tồn tại của họ cũng đã cản đường không ít kẻ muốn leo lên trên. Mạnh Lệnh Trung biết rất rõ, trách nhiệm trên vai mình chưa bao giờ chỉ có nhà họ Mạnh, mà còn có cả nhà họ Ôn. Bây giờ, anh càng tỏ ra vô dụng, người khác sẽ càng không để ý đến anh, và anh mới có cơ hội để thở. Mạnh Lệnh Trung rời khỏi trạm phế liệu liền đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, lại quay về với cái dáng vẻ lông bông cả ngày, phóng đãng không ai trị được của mình. Người trong tiệm cơm quốc doanh đa số đều nhận ra Mạnh Lệnh Trung. Côn đồ mà, nhà lại có điều kiện, chẳng phải cứ dăm ba bữa lại ra tiệm ăn sao? Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ. Tiệm cơm quốc doanh ở thành phố này là nơi tụ tập của các nhà máy, các đơn vị chính thức, những người có thể dăm ba bữa đến đây ăn cơm đều là nhà không phải dạng vừa. Mạnh Lệnh Trung bên ngoài thì xưng huynh gọi đệ với họ, thỉnh thoảng cao hứng còn hào phóng mời khách. Cũng chính vì thế mà anh nắm rõ tình hình của các nhà máy, các đơn vị xung quanh như lòng bàn tay. "Anh Trung, anh đến rồi à. Đồ ăn hôm nay ngon lắm đấy, em vừa thấy có thịt dê, để em gọi cho anh một phần bánh nướng thịt dê ăn thử nhé?"