Chương 6: Vả mặt

Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế

undefined 06-03-2026 22:38:30

Lâm Loan vừa rút một chiếc cánh gà từ trong túi ra vừa ăn, vừa lơ đãng lắng nghe. Những lời này cô đã nghe qua một lần, chẳng có gì mới mẻ, vẫn là gà rán hấp dẫn hơn, lớp vỏ ngoài vàng giòn thơm nức, bọc lấy phần thịt mềm mọng nước bên trong. Cắn một miếng, một tiếng "rộp" giòn rụm vang lên, hương vị lan toả khắp khoang miệng. "... Trong nhà chỉ có Tiểu Quang là con trai, bình thường cũng khá vắng vẻ. Con chuyển đến ở cùng thì sẽ náo nhiệt hơn. Hơn nữa nhà mới cũng gần khu đại học, đi học cũng tiện. Con tìm thời gian thu dọn hành lý đi, mợ bảo cậu đến đón con." Một tràng lời lẽ dài lê thê cuối cùng cũng kết thúc. Lâm Loan cũng vừa ăn xong một chiếc cánh gà, rút khăn giấy lau miệng rồi nói: "Cảm ơn mợ và cậu đã có lòng, nhưng tôi quen sống một mình rồi, không dám làm phiền." Dứt lời, cô lại lấy chiếc cánh gà thứ hai bắt đầu ăn tiếp. Tạ Tĩnh Dung không ngờ cô lại từ chối dứt khoát như thế, nhưng bà ta cũng đã có chuẩn bị từ trước nên tất nhiên không dễ dàng bỏ cuộc. "Đứa nhỏ này, sao lại nói là làm phiền? Trên đời này nếu nói về quan hệ huyết thống, ngoài cậu con và Tiểu Quang ra thì còn ai thân hơn với con nữa? Người thân chăm sóc nhau là lẽ đương nhiên. Như vậy mẹ con trên trời cũng yên lòng..." Nói đến đây bà ta nghẹn ngào một tiếng, làm bộ làm tịch lấy khăn giấy lau khoé mắt. Trong lòng Lâm Loan có chút chán ghét khi bà ta lôi mẹ mình ra nói. Nếu thật sự có lòng, sao lúc mẹ cô gặp chuyện họ lại im hơi lặng tiếng, suốt cả năm trời cũng chẳng thấy mặt mũi đâu? Đợi đến khi toà án xử xong, tiền bồi thường cũng nhận được rồi mới đột nhiên đến bày tỏ tình thân? Đó gọi là người thân sao? Kiếp trước cô vì thù hận mà bị che mờ mắt, không thấy rõ bộ mặt giả tạo của bọn họ. Nhưng kiếp này thì cô đã nhìn rõ ràng rành mạch. Chỉ là dù gì cô cũng đã từng đi qua tận thế, không còn là đứa trẻ ngây thơ nông nổi của trước kia nữa. Dù trong lòng cực kỳ ghét bỏ, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh như cũ. Cô tập trung ăn hết chiếc cánh gà, rồi lấy một lon cola mở ra giải ngấy, hoàn toàn không có ý định đáp lời. Âm thanh "xì" khi bật nắp lon vang lên khiến mí mắt của Tạ Tĩnh Dung giật một cái. Trong lòng bà ta thầm nghĩ con nhóc chết tiệt này sao càng lớn càng khó đối phó thế này? Hồi trước ở nhờ nhà bà ta, chỉ cần ba câu là khiến nó ghét cay ghét đắng bạn trai mẹ nó, giờ sao lại không lọt tai câu nào thế? Chuyển hướng suy nghĩ, Tạ Tĩnh Dung tiếp tục khuyên nhủ: "A Loan, mợ biết con hiểu chuyện. Nhưng từ nhỏ con không có ba, mẹ lại mất sớm, bên cạnh chẳng có ai để nói chuyện, mợ thật lòng thương con. Con chuyển đến ở cùng bọn mợ, một nhà vui vẻ, mợ cũng có người trò chuyện. Hơn nữa, đỡ cho người khác nhìn thấy con sống một mình mà nghĩ dễ bắt nạt!" Khi nói câu này, ánh mắt đầy ẩn ý của Tạ Tĩnh Dung liếc về phía Tần Trí Viễn đang ngồi trên chiếc ghế đơn đối diện. "Người khác" là ai, không cần nói cũng rõ. Lâm Loan cười lạnh trong lòng. Không thể phủ nhận, Tạ Tĩnh Dung nắm điểm yếu của cô rất chuẩn, biết mẹ và chú Tần là điểm mềm của cô, đụng đến là trúng. Đúng là giăng sẵn bẫy chờ cô chui vào. Đáng tiếc, cô đã không còn là cô của năm xưa! Cô duỗi tay, đẩy túi gà rán về phía trước, nở nụ cười: "Chú Tần, chú cũng ăn thử đi ạ, hương vị khá ngon." Cảnh tượng này lọt vào mắt Tạ Tĩnh Dung khiến mặt bà ta lập tức cứng đờ. Nếu nói trước đó Lâm Loan chỉ là không để bà ta vào mắt, thì giờ chính là một cú vả mặt thật sự, lại còn là kiểu "bốp bốp" vang dội. Vừa nãy còn vì một miếng gà rán mà đánh Tiểu Quang, vậy mà lúc bà ta ám chỉ thì lại chủ động mời Tần Trí Viễn ăn gà, ai thân ai sơ rõ rành rành, chẳng phải cố tình khiến bà ta mất mặt hay sao? Tần Trí Viễn từ đầu vẫn chỉ im lặng quan sát, lúc này khóe môi khẽ cong lên, nhịn không được bật cười. Ông đã nhìn đứa trẻ này lớn lên từ nhỏ, chưa từng thấy nó có mặt lanh lợi, sắc sảo đến vậy, cũng chưa từng nghĩ nó lại đứng ra che chở cho mình. Một Lâm Loan như vậy khiến ông vừa ngạc nhiên vừa xa lạ, nhưng lại chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng tốt của ông lúc này. Lâm Loan tự nhiên cũng cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ đang dừng lại trên người mình, trong lòng có hơi sốt ruột, liền không quanh co nữa, nhíu mày nhìn Tạ Tĩnh Dung: "Mợ còn chuyện gì khác không?" Hàm ý trong câu là hạ lệnh tiễn khách. Tạ Tĩnh Dung hơi sững người, hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được kết quả như vậy, trong lòng có phần hoảng loạn, nghĩ thầm thôi về bàn lại với chồng đã, liền mượn cớ: "Thôi được, cũng không còn sớm, mợ còn phải về nấu cơm cho cậu con. Hôm khác sẽ qua thăm con nha." Vừa nói vừa đứng dậy, gọi Tiểu Quang đi theo. Lâm Loan không có ý tiễn chân, đợi hai người kia bước qua cửa, tay đã chạm vào tay nắm cửa thì đột nhiên cô lên tiếng: "Đợi đã!" "Sao thế, A Loan?" Tạ Tĩnh Dung lập tức mừng rỡ quay đầu lại, đầy mong đợi. Lâm Loan dựa lưng vào ghế sofa, vẻ mặt thản nhiên: "Đã dư dả rồi thì lần sau qua nhớ tiện thể mang luôn trăm ngàn tệ mà trước đây mượn của mẹ tôi nhé, để đỡ mất công đi lại nhiều lần." Tạ Tĩnh Dung nghe xong liền cảm thấy một luồng khí nghẹn nơi cổ, nuốt không trôi mà cũng không phun ra được, giận đến run người, cuối cùng giật mạnh tay Tiểu Quang, tức tối nói: "Muốn chết à! Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau theo tao về nhà!" Nói xong, giữa tiếng gào khóc chói tai của Tiểu Quang, bà ta sầm mặt đóng sập cửa bỏ đi. "Rầm" một tiếng vang dội, trong phòng, ánh mắt của hai người vô tình giao nhau, sau đó đồng loạt bật cười. Lâm Loan cười đến nỗi mắt cong như trăng lưỡi liềm, như thể mọi âm u uất ức trong những ngày qua đều tan biến hết. Cười một lúc, cô dần thu lại nụ cười, nhìn người đàn ông đối diện vẫn đang mỉm cười nhìn mình, trong lòng chua xót nhưng cũng cảm thấy may mắn. Một năm qua kể từ khi mẹ mất, ông ấy đã tiều tụy hốc hác không ít. Mới hơn bốn mươi tuổi, đang độ tuổi trung niên sung sức, vậy mà hai bên tóc đã bạc trắng. Cô mất đi người thân, mải đắm chìm trong đau buồn của mình, lại quên mất rằng ông ấy cũng đã mất đi người mình yêu, cũng đau đớn chẳng kém gì cô. "Chú Tần, những năm qua... xin lỗi chú!" Cô chân thành nói lời xin lỗi. Tần Trí Viễn hơi sững người, nụ cười tắt đi, lông mày nhíu chặt, gương mặt nghiêm nghị càng trở nên uy nghiêm hơn. Ông đan mười ngón tay vào nhau, giọng trầm ổn: "A Loan... Đừng vội. Chuyện của mẹ cháu, chú sẽ tiếp tục nghĩ cách..." Lâm Loan lắc đầu: "Chú Tần, chuyện của mẹ... đến đây thôi. Chú không cần tiếp tục nhờ người nữa." Nghe vậy, sắc mặt Tần Trí Viễn càng trầm xuống vài phần. Con bé này từ nhỏ đã bướng bỉnh, chuyện gì đã quyết thì không ai thay đổi được. Dù có khó khăn thế nào cũng phải thử cho bằng được. Hồi đó học nhảy cũng vậy, chuyện của mẹ nó cũng vậy. Dù khổ, dù mệt, dù tủi thân cũng chưa từng hé một lời than vãn, nếu chịu không nổi thì cũng lặng lẽ trốn một mình khóc, chưa bao giờ để người khác thấy mình yếu đuối. Sao giờ lại nói muốn từ bỏ? Huống hồ, hôm nay con bé đã có quá nhiều hành động bất thường...