Cuối cùng, Từ Thừa Quang vẫn xách bánh bao xuống lầu.
Hà Thiên quay đầu lại, xoa xoa tay, nói: "Con nhóc à, ta với sư huynh con sắp phải ra nước ngoài một chuyến."
"Ra nước ngoài?" Lâm Loan ngạc nhiên.
Trước đây cô từng nghe chú Tần nói sư phụ và sư huynh cô từ khi trở về từ nước ngoài mở võ quán thì chưa từng rời đi, sao hôm nay lại đột nhiên nói phải ra nước ngoài?
"Phải đấy!" Hà Thiên đáp: "Phong Tử nhận được một phi vụ lớn, nhân lực không đủ, bảo ta với sư huynh con ra giúp một tay. Nhanh thì khoảng ba tháng là về, chậm thì không quá nửa năm."
Nửa năm?
Tim Lâm Loan trĩu xuống.
Chỉ còn hơn bốn tháng nữa là tận thế đến, cô vốn định khi thời gian gần kề sẽ tập hợp mọi người lại, để sau khi tận thế bùng phát còn có thể giúp đỡ nhau, không ngờ sư phụ lại chuẩn bị ra nước ngoài!
"Không đi không được sao sư phụ?" Cô không kìm được cất tiếng hỏi, giọng mang theo chút nôn nóng.
Đã bao lâu nay cùng nhau ở chung, đây là lần đầu tiên Hà Thiên nghe tiểu đồ đệ của mình dùng giọng điệu đầy lưu luyến như vậy với ông, nhất thời cảm thấy thú vị.
"Sao thế, không nỡ xa sư phụ à?" Ông cười hỏi: "Yên tâm đi, sư phụ sẽ để lại chìa khóa võ quán cho con, ngày thường cứ đến luyện tập như cũ, chờ sư phụ về rồi dạy con thêm một bộ cước pháp."
Lâm Loan cạn lời, cái cô quan tâm căn bản không phải mấy thứ này mà!
Cô thở dài bất lực rồi hỏi tiếp: "Vậy khi nào sư phụ đi?"
"Vé máy bay Phong Tử đặt rồi, chiều nay đi luôn!" Hà Thiên đứng dậy, phủi phủi quần áo: "Đã vậy thì con qua giúp sư phụ thu dọn hành lý nào, coi như biểu hiện lòng không nỡ đi."
Lâm Loan: "..." Quả nhiên, mặt trời vẫn mọc đằng đông như thường!
Việc đã được quyết định, Lâm Loan biết khuyên thêm cũng vô ích. Cô không thể trực tiếp bảo họ tận thế sắp đến, yêu cầu họ đừng đi đâu cả mà ở lại bên cô, chắc chắn họ sẽ tưởng cô mắc chứng hoang tưởng và đưa vào viện mất.
Dù sao nếu họ đi cùng Liên Phong thì cũng không quá tệ.
Liên Phong là người thức tỉnh dị năng hệ phong từ rất sớm, thành lập Chiến Đội Phong Hỏa, sau đó đóng quân cố định ở căn cứ Hoàng Diệu.
Chỉ cần sư phụ họ không nằm trong nhóm đầu tiên nhiễm virus và biến thành xác sống thì dù không có dị năng, chỉ với thân thủ hiện có cũng đủ để sống sót thời gian đầu tận thế.
Đến lúc đó, dựa vào danh tiếng của Liên Phong, muốn tìm họ cũng dễ hơn.
Cuối cùng, sau bữa trưa, ba người Hà Thiên kéo vali rời đi. Trước khi đi, Hà Thiên giao chìa khóa võ quán lại cho Lâm Loan, dặn cô trông nom cẩn thận.
Nhìn võ quán bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, trong lòng Lâm Loan không khỏi dâng lên cảm giác cô đơn.
Cầu mong... cầu mong bọn họ đều bình an trở về!
Những ngày tiếp theo, thời gian Lâm Loan ở trường ngày càng ít. Trừ buổi tối về ký túc xá ngủ thì ban ngày nếu không có tiết chuyên ngành, hầu như chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Nhạc Nhạc và Tôn Vi Vi biết cô không còn tâm trí để học hành, cũng không hỏi gì thêm, ba người vẫn hòa thuận như thường.
Từ sau khi Hà Thiên và sư huynh rời đi, chỉ gọi về báo bình an một lần, sau đó không còn tin tức gì nữa.
Lâm Loan biết đó là do tính chất công việc của họ, dù lo lắng cũng chỉ đành âm thầm cầu nguyện.
Rất nhanh, kỳ nghỉ hè đã đến như dự kiến.
Lâm Loan vẫn đến tìm cô giáo hướng dẫn để xin được ở lại ký túc, lần này Nhạc Nhạc và Tôn Vi Vi cũng đi theo xin ở lại.
Hai cô nàng không hiểu sao lại bỗng nhiên nổi hứng muốn trải nghiệm cuộc sống, nhất trí quyết định dùng kỳ nghỉ hai tháng để đi làm thêm nên đều không về nhà.
Thế là mùa hè này, phòng 502 vẫn náo nhiệt như xưa.
Nhưng kế hoạch thì tốt, thực tế lại chẳng dễ dàng.
Nhạc Nhạc và Tôn Vi Vi chạy ngược xuôi cả tuần, người thì đen nhẻm đi mà vẫn không tìm được công việc nào phù hợp.
Cuối cùng, Lâm Loan thấy không đành lòng, liền giới thiệu cho họ một chân trợ lý tạm thời ở câu lạc bộ sinh tồn mà cô hay lui tới.
Nhưng lòng nhiệt tình của hai người chỉ duy trì được một tháng rồi cùng nhau nghỉ việc. Lý do rất đơn giản, hai cô nàng bắt đầu hứng thú mạnh với các hoạt động sinh tồn mà mình từng tiếp xúc, chưa kịp tiêu tiền lương đã nộp hết cho câu lạc bộ, đăng ký tham gia trại huấn luyện sinh tồn dã ngoại kéo dài một tháng.
Trước việc này, Lâm Loan rất ủng hộ, trong lòng còn lặng lẽ nở nụ cười đắc ý.
Còn chưa đầy hai tháng nữa là đến tận thế, Tần Trí Viễn đã xin nghỉ dài hạn tại công ty, bắt đầu chuyên tâm tích trữ vật tư.
Ăn, mặc, ở, đi lại, dụng cụ y tế, thiết bị sinh tồn ngoài trời, dụng cụ cơ khí thông thường... Hễ là vật tư cần thiết trong sinh hoạt, ông đều chuẩn bị không ít, cho người vận chuyển về võ quán để Lâm Loan cất vào không gian.
Do không gian sinh thái của cô đã khôi phục nên các loại hạt giống rau củ, ngũ cốc đều đã mua đủ, còn mua cả một số cây ăn quả lâu năm để trồng vào không gian.
Không gian của cô không thể đưa người vào, nhưng mọi sinh vật khác đều có thể tùy ý thu vào.
Cô còn cố ý chọn một mảnh đất dưới hạ lưu con suối để nuôi gà, vịt, ngỗng, suối thì thả cá tôm sống, còn những con lớn như heo, bò, dê thì cô lười chăm nên không nuôi, chỉ nuôi vài con thỏ chạy tung tăng trên núi.
Nhờ có thể điều khiển hoàn toàn bằng tinh thần lực, việc trồng trọt chăn nuôi đều có thể thao tác từ xa, không cần cô phải tự tay làm.
Thậm chí, cô còn có thể điều chỉnh tốc độ sinh trưởng của những loài cây con vật đó tùy theo nhu cầu. Nếu để chúng tăng trưởng tự nhiên theo tỷ lệ thời gian chênh lệch với bên ngoài thì rất nhanh sẽ mất kiểm soát, điều đó cũng cực kỳ nguy hiểm.
Ở trung tâm không gian, cái mầm cây nhỏ kia cuối cùng cũng đã cao đến đầu gối cô, là một cây ngô đồng, nhìn bề ngoài không khác gì ngô đồng bên ngoài, nhưng tốc độ sinh trưởng lại rất chậm.
Dù vậy, Lâm Loan vẫn thấy rất hài lòng.
Không biết có phải do ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy cây ngô đồng này có liên hệ chặt chẽ với cả không gian.
Tháng cuối cùng trước tận thế, Tần Trí Viễn không biết từ đâu kiếm được 5 triệu, dốc toàn bộ để mua và cải tạo xe.
Xe là xe quân dụng cũ mà ông nhờ quan hệ trong quân đội cũ mới mua được, một chiếc Hummer và một chiếc Marauder.
Ông lại tìm một xưởng độ xe, mất hơn nửa tháng để tân trang toàn bộ. Thân xe được gia cố ba lớp thép, bao quanh đều hàn thêm khung bảo vệ, cửa kính thay bằng kính chống đạn, lắp thanh chắn thép, bánh xe thay hết bằng lốp địa hình xịn nhất
Ngoài ra, ông còn lắp thêm hệ thống điện cho chiếc Hummer, biến nó thành xe lai điện xăng.