Chương 47: Cứu người

Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế

undefined 06-03-2026 22:38:28

Cô lặng lẽ vòng qua phía sau sạp báo đối diện chéo với cửa hàng kia, rồi bất ngờ lao lên, mượn đà nhún chân, nhảy vọt lên, hai tay chộp lấy mái hiên, dùng sức kéo mạnh cả người lên mái nhà. Lúc này, những người bị kẹt trong tòa nhà đối diện đã phát hiện ra cô. Một thanh niên thò đầu ra khỏi cửa sổ, hai tay vẫy loạn lên trời, miệng không ngừng gào cứu mạng. Tiếng la hét điên cuồng của hắn lập tức khiến đám zombie dưới lầu càng thêm kích động điên dại. Lâm Loan cau mày, ép sát người xuống mái nhà, không ngờ lại gặp phải đồ ngu! May mắn thay, một người trong nhóm đó lập tức bước lên bịt miệng hắn lại, kéo hắn lui vào trong. Bên ngoài cửa cuốn cuối cùng cũng bị lũ zombie giật tung một mảng, chúng bắt đầu đâm đầu vào cánh cửa kính cường lực bên trong. Không thể chần chừ. Lâm Loan nhanh chóng lấy ra từ không gian hai món đồ nhỏ, hình dạng như mấy móc khóa hoạt hình bằng cao su, chỉ bằng nửa lòng bàn tay cô. Cô cầm mỗi tay một cái, dùng ngón cái nhấn mạnh. Ngay lập tức, hai tiếng còi báo động chói tai vang lên xé tan bầu trời, chấn động màng nhĩ đến buốt óc. Giây tiếp theo, cô bật người đứng dậy, vung tay ném mạnh về phía bên phải. Hai món đồ bay theo một đường cong, lần lượt rơi xuống mái nhà cách đó vài chục mét. Quả nhiên, đám zombie phía đối diện bị tiếng động thu hút, ùn ùn đổ về phía phát ra âm thanh. Hai món đồ đó chính là thiết bị báo động mini cầm tay, khi bật sẽ phát ra tiếng còi từ 100–120 decibel. Thứ này vốn thường được học sinh tiểu học và phụ nữ độc thân mang theo bên mình. Sau tận thế, cô lục soát các cửa hàng gom được khá nhiều. Với thính lực nhạy bén của lũ zombie, thứ này đúng là công cụ dẫn dụ cực kỳ hiệu quả. Chỉ có điều, hiệu quả tốt nhưng cũng giống như "giết địch một ngàn, tổn hại tám trăm". Lần sau dùng một cái là đủ rồi. Lâm Loan vừa thầm oán vừa đưa tay xoa tai đang đau nhức. Đám zombie phía đối diện bị dẫn dụ đi quá nửa, chỉ còn khoảng mười mấy con vẫn ngoan cố đâm đầu vào cửa, trong đó có đến năm con là zombie biến dị cấp một. Chuyện này không bình thường. Lâm Loan hơi nhíu mày. Zombie dưới cấp ba vốn không có ý thức, với tiếng động chói tai như thế mà lại không bị thu hút, sao có thể? Chẳng lẽ trong tòa nhà đó có thứ gì đang hấp dẫn chúng? Lâm Loan không nghĩ ra, nhưng vẫn nhanh chóng lộn người nhảy xuống khỏi sạp báo. Thiết bị báo động chỉ dùng pin nhỏ, nhiều nhất chỉ hoạt động được mười phút. Cô không muốn lãng phí thời gian, mà mục tiêu chính của cô vốn là mấy con zombie cấp một kia. Lúc này, bốn người đang trốn ở tầng hai dán mắt nhìn xuống dưới. Chỉ thấy một cô gái mặc đồ thể thao bó sát màu đen, tay cầm dao ngắn, không chút sợ hãi lao vào đám zombie. Dù là tốc độ nhanh nhẹn hay kỹ thuật điêu luyện của cô, đều khiến người ta không khỏi trầm trồ. Mỗi nhát dao đều chí mạng, ra tay gọn ghẽ, xử lý đâu ra đấy. Thế nhưng tư thế giết chóc lạnh lùng ấy lại toát ra một vẻ đẹp kỳ lạ, mỗi lần né tránh, mỗi bước nhảy, mỗi đường chém hay rút dao đều gọn gàng, tàn nhẫn mà đẹp đẽ. Dáng vẻ uyển chuyển, động tác linh hoạt ấy khiến cảnh tượng đẫm máu như trở thành một màn biểu diễn nghệ thuật... Trong khoảnh khắc, cả bốn người như quên mất tình cảnh nguy cấp của bản thân, chỉ biết ngây người nhìn cảnh tượng kinh tâm động phách trước mắt. Chẳng bao lâu, dưới đất đã nằm la liệt hơn mười cái xác, tay chân đứt lìa, máu thịt be bét. "Mau, xuống lầu!" Mãi đến khi có người tỉnh táo hô lên, mấy người mới sực tỉnh, luống cuống lao xuống dưới. Dưới lầu, Lâm Loan vẫn đang giao chiến với hai con zombie cấp một cuối cùng. Tiếng còi báo động phía xa đã yếu dần, lại có zombie bắt đầu kéo đến. Con zombie trước mặt thân hình cao lớn nhưng động tác cực kỳ linh hoạt, khuôn mặt bị gặm đến biến dạng, bụng bị moi một mảng to, đoạn ruột lòi ra lủng lẳng theo từng cử động của nó. Tránh được cú vồ đầy móng vuốt, Lâm Loan vung dao chém nghiêng, một phát chặt đứt tay nó. Cô chuẩn bị chém tiếp vào đầu thì một luồng gió tanh ập đến từ phía sau, con zombie biến dị còn lại đang đánh úp. Bị đánh kẹp hai bên, Lâm Loan không ham chiến, lập tức thấp người lăn một vòng, tránh ra ngoài phạm vi tấn công. Ngay khi con zombie cụt tay lại lao đến, cô đạp mạnh nhảy lên, đâm thẳng lưỡi dao vào cổ họng nó. Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, cửa lớn bị hỏng bị người trong mở ra từ bên trong. Nhưng con zombie còn lại không hề dừng lại, lập tức bỏ qua cô để lao về phía những người vừa chạy ra. "Á á á!!!" Có người hét lên kinh hãi, quay đầu bỏ chạy nhưng lại trượt chân ngã xuống đất. Phản ứng của Lâm Loan nhanh hơn, không đợi con zombie kịp lao vào, cô đã nhảy bổ lên, vung dao chém bay nửa cái đầu nó. Người thanh niên vừa ngã ngồi dưới đất nhìn xác chết cách mình chưa đến một mét, mặt cắt không còn giọt máu. Lúc này Lâm Loan mới nhìn rõ nhóm người trong nhà, ba nam một nữ, ngoài một người đàn ông trung niên thì hai thanh niên còn lại khoảng hai mươi mấy tuổi, cô gái duy nhất chỉ chừng mười bảy, mười tám. Tuy nhiên, khi ánh mắt cô lướt đến cô gái đang rúc sau cùng, trong mắt thoáng lóe lên hàn quang, hàng mày khẽ nhíu lại. Cô gái đó mặc áo sơ mi kẻ caro, tay áo bên phải đã nhuộm đẫm máu đỏ tươi. Chẳng trách lũ zombie ngoài cửa lại điên cuồng như thế, thì ra là vậy. Có lẽ ánh mắt của Lâm Loan quá sắc bén, khiến cô gái mặt tái mét, theo bản năng rụt người nấp sau lưng đồng đội. "Cô đừng hiểu lầm, tay nó chỉ bị rạch trúng, không phải bị zombie cắn..." Người đàn ông trung niên vội vàng bước tới giải thích. Lâm Loan liếc ông ta, lạnh giọng nói: "Không muốn chết thì xử lý vết thương ngay đi." Nói xong, cô quay lưng bước ra ngoài. Đám zombie bị dụ đi đang vòng lại. "Đã bảo cô ta đừng đi theo mà cứ cố bám theo. Không giúp được gì thì thôi, còn suýt hại chết tụi này, xui xẻo vãi!" Thanh niên lúc nãy ngã xuống vừa đứng dậy vừa gắt gỏng. Mặt cô gái càng tái hơn, môi run run khẽ nói: "Xin... xin lỗi..." Người thanh niên đứng bên cạnh cô, có vài nét giống cô, thấy vậy liền giơ tay ôm lấy vai cô, trừng mắt nhìn tên kia, vẻ mặt lộ rõ tức giận. "Đủ rồi, Ngụy Trạch Minh, cậu nói ít thôi." Người đàn ông trung niên lên tiếng: "Lưu Cương, tìm cách xử lý vết thương cho em cậu đi. Ngụy Trạch Minh, theo tôi ra ngoài hỗ trợ." Lũ zombie bên ngoài lại tụ về. Còn trốn trong nhà, chỉ có con đường chết.