Chương 5: Cái gọi là người thân

Niết Bàn Trọng Sinh Trong Mạt Thế

undefined 06-03-2026 22:38:30

Tiểu Quang không chịu, giãy khỏi tay mẹ mình, vừa vùng vằng vừa hét lên: "Con không! Con muốn ăn gà rán, con muốn ăn mà..." "Đứa nhỏ này, sao mà chẳng biết điều chút nào vậy..." Người phụ nữ đó vỗ nhẹ vài cái lên người cậu bé, giọng nói chẳng trách móc mà ngược lại còn đầy cưng chiều. Lâm Loan lạnh lùng liếc qua, đi thẳng lên trước, móc chìa khóa ra mở cửa. Vừa vào nhà, cô cũng chẳng buồn đóng cửa, ném túi gà rán lên bàn ăn, rồi quay người bước thẳng vào phòng tắm. Người phụ nữ đó, Lâm Loan dĩ nhiên nhận ra, bà ta tên Tạ Tĩnh Dung, vợ của Hứa Lập, người em trai cùng cha khác mẹ với mẹ cô. Và cái lý do khiến cô căm ghét Tần Trí Viễn đến vậy, cũng có "công lao không nhỏ" của người phụ nữ này! Kiếp trước, Tạ Tĩnh Dung cũng từng đến đây, chỉ là vì cô bị tạm giữ nên đến trễ một ngày. Mục đích của Tạ Tĩnh Dung khi đó là thuyết phục cô dọn về sống chung với gia đình họ. Lúc ấy, vì cái chết của mẹ mà Lâm Loan trở nên vô cùng nhạy cảm, yếu đuối, lại thêm muốn tránh xa Tần Trí Viễn, còn Tạ Tĩnh Dung thì dùng danh nghĩa tình thân để tiếp cận, nên cô chẳng chút do dự mà đồng ý. Lúc đầu, ngoại trừ Tiểu Quang không biết lớn nhỏ ra thì vợ chồng Tạ Tĩnh Dung quả thật đối xử với cô rất tốt, ân cần hỏi han, ăn mặc sinh hoạt đều chu toàn, khiến cô có cảm giác như thực sự có một "gia đình". Nhưng chỉ vài tháng sau, Tạ Tĩnh Dung bắt đầu suốt ngày mặt ủ mày chau, thường xuyên than thở trước mặt cô. Mãi đến khi cô chủ động hỏi, Tạ Tĩnh Dung mới kể rằng cậu của cô đang gặp khó khăn về tài chính trong kinh doanh, nhưng lại bảo cô đừng lo, họ sẽ tự nghĩ cách xoay xở. Thế rồi chẳng bao lâu sau, cậu cô Hứa Lập mở miệng vay tiền. Khi biết cô không nhận tiền bồi thường từ Khương Khải An, liền xúi cô mang giấy tờ nhà đi thế chấp ngân hàng, nói rằng đợi xoay được vốn sẽ trả ngay. Khi đó, Lâm Loan chưa từng trải, lại mang ơn họ vì đã chăm sóc nên chẳng chút nghi ngờ mà đưa luôn giấy tờ nhà. Nhưng ngay khi khoản vay ngân hàng được giải ngân, thái độ của họ thay đổi hẳn, mỗi ngày một lạnh nhạt, sau cùng thậm chí còn coi cô như vô hình. Cô ngây thơ tưởng rằng là vì áp lực công việc, chờ họ qua giai đoạn khó khăn sẽ tốt lại thôi, nên còn chủ động dọn vào ký túc xá trường, chỉ về nhà vài ngày cuối tuần hay dịp nghỉ lễ để không làm phiền họ. Thế nhưng cuối cùng, thứ chờ cô không phải là sự hòa nhã, mà là tận thế ập tới. Rửa mặt xong bước ra, cô liền thấy không biết từ lúc nào Tiểu Quang đã chạy vào nhà, đang ngồi trước bàn ăn, cầm cái đùi gà rán gặm ngon lành. Sắc mặt Lâm Loan lập tức trầm xuống, cô bước tới, vung tay tát mạnh. "Bốp!" Một tiếng vang giòn, bàn tay Tiểu Quang lập tức ửng đỏ, cái đùi gà bị hất văng khỏi tay, rơi "phịch" xuống bàn. Tiểu Quang bị cú tát bất ngờ làm cho sững sờ, mất mấy giây mới kịp phản ứng, rồi lập tức khóc òa lên. Tiếng khóc the thé chói tai lập tức khiến hai người trong phòng khách chú ý. "Ai da, Tiểu Quang, sao tự dưng lại khóc rồi..." Tạ Tĩnh Dung vội chạy tới, ôm đứa con đang khóc thét. "Oa, mẹ ơi... mẹ... Cô ta đánh con... Còn không cho con ăn... Hu hu... Ăn gà rán..." Tiểu Quang vừa khóc vừa tố cáo, còn giơ bàn tay bị đánh lên cho mẹ nó xem. Tạ Tĩnh Dung thấy bàn tay con đỏ ửng, xót xa vô cùng nhưng không tiện nổi giận, đành nhẹ nhàng thổi thổi, dỗ dành: "Tiểu Quang ngoan, để mẹ thổi là hết đau liền nha..." Lâm Loan không biểu cảm, rút khăn giấy, nhặt cái đùi gà đã bị cắn quá nửa ném thẳng vào thùng rác. Tiểu Quang thấy vậy liền nhảy dựng lên, đẩy mẹ mình ra rồi lao tới định giành túi gà rán trên bàn, nhưng bị Lâm Loan nhanh tay nhấc đi trước. "Hu hu... Mẹ! Con nhỏ chết tiệt kia cướp gà rán của con! Mẹ mau đánh chết nó đi! Đánh chết nó!" Tiểu Quang không giành được, đập bàn thình thịch, khóc ầm cả nhà. "Ôi trời, con yêu của mẹ, đừng đập nữa, đau tay bây giờ!" Tạ Tĩnh Dung vội ôm con vào lòng, rồi quay sang cười làm lành với Lâm Loan: "A Loan à, Tiểu Quang còn nhỏ, lại bị bọn mợ nuông chiều quá nên nói năng không biết chừng mực, con đừng để bụng nhé!" Trẻ con? Lâm Loan lạnh lùng cười thầm. Chính đứa trẻ con này, trong lúc chạy trốn giữa tận thế, đã thẳng tay đẩy cô khỏi chiếc xe đang chạy. May mà cô mạng lớn, đầu không bị va chạm, nhưng toàn thân bầm dập, còn gãy một cánh tay, nếu không có chú Tần kịp thời tìm thấy cô thì chắc đã bị lũ zombie xé xác từ lâu. Rốt cuộc là kiểu cha mẹ nào mới dạy ra được đứa con độc ác như vậy? Lâm Loan liếc nhìn Tiểu Quang vẫn còn vùng vằng khóc lóc trong lòng mẹ, lạnh giọng: "Không hỏi mà tự lấy là trộm, đúng là mất dạy!" Câu nói khiến nụ cười trên mặt Tạ Tĩnh Dung cứng lại, ánh mắt lóe lên một tia độc ác. Nhưng nghĩ tới mục đích chuyến này, bà ta đành nuốt cục tức, nghiêm mặt, bẻ mặt đứa con trong lòng, nghiêm giọng nói: "Tiểu Quang, con thật quá đáng! Mau xin lỗi chị đi!" Có lẽ ít khi thấy mẹ mình giận thật, Tiểu Quang đúng là kiêng dè một chút, nhưng vẫn không chịu xin lỗi, trừng mắt lườm Lâm Loan một cái, rồi vùi đầu vào lòng mẹ nức nở. Lâm Loan chẳng muốn đôi co, cầm túi gà rán đi thẳng ra phòng khách. Tạ Tĩnh Dung mấy lần làm lành đều bị phớt lờ, cũng hiểu mình không được hoan nghênh, nghiến răng, vung tay tét mạnh hai cái lên mông con: "Tiểu Quang! Mẹ thật quá thất vọng về con! Ngồi im đó mà suy nghĩ lại đi!" Mắng xong cũng chẳng buồn để ý đến con nữa, bà ta theo ra phòng khách, thấy Lâm Loan đang ngồi trên ghế sofa, thì liền ngồi sát lại, đưa tay kéo cô, vừa cười vừa dỗ dành: "A Loan đừng giận, là mợ dạy con không tốt, mợ thay nó xin lỗi con..." Lâm Loan khẽ nghiêng người tránh bàn tay đó, mở túi gà rán, ngước mắt hỏi: "Mợ đến tìm tôi có chuyện gì?" Bị ánh mắt lạnh nhạt đó quét qua, lòng Tạ Tĩnh Dung run lên, bất giác thấy ớn lạnh, thầm nghĩ: [Con nhỏ chết tiệt này lâu không gặp, sao ánh mắt lại đáng sợ đến thế? Khiến người ta lạnh cả sống lưng... ] Nhưng khi nhìn lại khuôn mặt vẫn còn non nớt của Lâm Loan, bà ta lại tự nhủ có lẽ mình hoa mắt. Dù sao thì cũng chỉ là một đứa con gái chưa từng trải sự đời, có thể làm gì được? Thế là bà ta lại cười tươi rói: "Là thế này, hai năm gần đây cậu của con làm ăn cũng ổn, còn mới đổi được căn hộ ba phòng ngủ. Mợ với cậu bàn nhau, muốn con dọn về ở cùng để tiện chăm sóc..."