"Oa!"
"Nhiều đồ ăn ngon quá đi!"
Lâm Thanh Thiền với mái tóc còn ướt nhẹp, không đợi nổi nữa mà ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt dán chặt vào nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút, sôi sùng sục.
Dưới gầm bàn, hai cái chân nhỏ đung đưa theo tâm trạng hào hứng, trên gương mặt đỏ hồng hiện rõ bốn chữ lớn: "Đang đợi được cho ăn".
"Muội không lau khô tóc đã chạy ra đây rồi à?"
Từ An Thanh cạn lời nhìn "tiểu nông phu". Hắn quay vào phòng tắm lấy một chiếc khăn sạch, đi tới giúp nàng lau tóc.
Rõ ràng hắn mới năm tuổi, Lâm Thanh Thiền bảy tuổi, vậy mà sao cứ có cảm giác như "ông bố già" đang chăm con thế này?
"Hắc hắc."
Lâm Thanh Thiền tận hưởng việc Từ An Thanh lau tóc cho mình, thậm chí còn lim dim đôi mắt, trông cực kỳ hưởng thụ.
Từ An Thanh: "..."
Thôi thì nàng là chuẩn Hóa Thần đại lão, nàng vui là được. Mà công nhận, cảm giác vuốt ve một vị đại lão tương lai như vuốt mèo thế này cũng không tệ chút nào. Nghĩ vậy, lòng hắn bỗng thấy thoải mái hơn hẳn.
"Đau..."
"Từ sư huynh, nhẹ tay chút."
Lâm Thanh Thiền ngẩng đầu, đôi mắt to tròn tràn đầy linh khí, ngập nước nhìn hắn.
Từ An Thanh đưa ngón tay chọc nhẹ vào trán đối phương, tức giận nói: "Đừng tưởng gọi ta là sư huynh thì muội nhỏ hơn ta nhé, muội lớn hơn ta tận hai tuổi đấy."
Lâm Thanh Thiền chớp chớp mắt. Bỗng nhiên, nàng ngước nhìn Từ An Thanh, nũng nịu thỏ thẻ: "Cái đó... hay là muội gọi huynh là Từ ca ca nhé?"
Phụt!
Nội tâm Từ An Thanh suýt chút nữa thì hộc máu.
Nếu cái nhóc con trước mặt này lớn thêm mười mấy tuổi nữa, tuyệt đối sẽ là mỹ nữ cấp bậc chim sa cá lặn. Một tuyệt thế mỹ nữ dùng bộ dạng này, giọng điệu này nói chuyện với hắn, có lẽ hắn sẽ dao động một chút xíu.
Nhưng vấn đề là con bé này mới có bảy tuổi!
Ở kiếp trước, hành vi này mà đáp lại thì đúng là ngồi tù mục xương như chơi.
"Lo mà ăn cơm đi, suốt ngày học đâu ra mấy thứ linh tinh thế không biết."
"Dạ."
Lâm Thanh Thiền bĩu môi. Nàng thầm quyết định lần sau gặp tỷ tỷ, phải bảo tỷ ấy tìm cho bằng được tác giả viết cuốn «Cẩm nang tình yêu của lập trình viên» để đánh cho một trận mới được.
Mấy thứ viết trong đó chẳng có tác dụng gì cả. Nào là nũng nịu, nào là quyến rũ, nào là khiến đàn ông mất đi sức đề kháng... toàn là lừa đảo! Thế mà nàng còn thức đêm để đọc cho bằng hết.
"Đúng rồi, thời gian tới chắc ta không chơi với muội thường xuyên được đâu."
Từ An Thanh gắp một miếng thịt trâu vừa chín tới bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói lơ mơ.
Hơn một tháng qua, hắn đã có hiểu biết sâu sắc hơn về trận pháp. Hắn định thử cải tiến Tụ Linh Trận ở linh điền một chút, để trận pháp đạt tới mức không cần tưới linh vũ mà mạ vẫn có thể phát triển khỏe mạnh. Hơn nữa, ở nơi linh khí nồng đậm thế này, tu luyện là hợp lý nhất.
"Ơ?" Lâm Thanh Thiền nghe vậy liền cuống quýt, nhỏ giọng hỏi: "Có phải Tiểu Thiền làm gì sai không huynh?"
"Đừng suy nghĩ lung tung." Từ An Thanh gắp cho nàng một miếng rau, giải thích: "Ta là đệ tử tạp dịch, có thể không có bối cảnh, nhưng tuyệt đối không thể không có thực lực."
"Cái đó... vậy được rồi ạ."
Tâm trạng Lâm Thanh Thiền rõ ràng chùng xuống, ngay cả miếng nội tạng mà bình thường nàng ghét nhất, giờ bị gắp vào bát cũng chẳng nhận ra mà đưa lên miệng nhai.
Đúng là trẻ con mà.
Từ An Thanh lắc đầu, kiên nhẫn an ủi: "Ta hiện tại mới chỉ là Luyện Khí sơ kỳ, mỗi ngày vẫn phải ăn cơm đi ngủ, chứ không phải là hoàn toàn biến mất. Lúc ăn cơm muội cứ sang đây như bình thường là được."
Tu sĩ Luyện Khí cảnh vẫn chưa thể hoàn toàn bích cốc. Mà cái thứ Tích Cốc Đan kia Từ An Thanh chẳng thích ăn tí nào, cứ thấy nó quái dị sao đó. Dù sao ăn cơm cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, hắn cũng chưa quen với việc bế quan dài hạn, nên muốn kết hợp giữa tu luyện và nghỉ ngơi để thích nghi dần dần. Coi như đây là giai đoạn quá độ vậy.
"Thế thì tốt quá rồi!"
Nghe vậy, gương mặt trắng nõn của Lâm Thanh Thiền lập tức "mây tan thấy trăng rằm", hai cái chân nhỏ dưới bàn lại bắt đầu đung đưa. Sau đó, nàng bất thình lình thốt ra một câu:
"Từ sư huynh, vậy muội ngủ chung với huynh được không?"
"Khụ khụ!"
Từ An Thanh bị hơi cay của nước lẩu sặc thẳng lên cổ họng, cay đến mức nước mắt chảy ròng ròng.
"Lần sau muội đừng có nói mấy câu dễ gây hiểu lầm như thế nữa!"
Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Thanh Thiền, cực kỳ nghiêm túc nói: "Nếu không, ta lo là chuyện này truyền đến tai tỷ tỷ muội, nàng sẽ xách kiếm tới chém chết ta mất!"
"Dạ... muội biết rồi."
Lâm Thanh Thiền có chút tiếc nuối, lại có chút khó hiểu, cảm xúc cực kỳ phức tạp. Nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có của Từ An Thanh, nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Tầm này thì nàng cũng biết nặng nhẹ rồi.
"Ăn cơm, ăn cơm đi, lát nữa thịt già hết bây giờ."
"Vâng, Từ sư huynh cũng ăn đi ạ."
"Muội ăn thêm ít nội tạng đi, bổ sắt đấy."
"Muội không thích ăn nội tạng đâu..."
"..."
Đêm đến.
Trên tầng hai của căn lầu gỗ nhỏ.
"Hà..."
"Tụ Linh Trận cấp một phiên bản cải tiến đúng là dùng sướng thật."
"Linh khí rõ ràng nồng đậm hơn hẳn lúc trước."
Từ An Thanh ngồi xếp bằng trên giường, hít sâu một hơi linh khí đậm đặc, cảm giác sảng khoái như muốn bay lên. Hắn mở mắt ra, bắt đầu kiểm kê lại tài nguyên.
Nhờ độ tin cậy của tiểu nha đầu đối với hắn tăng cao, hệ thống đã cộng thêm bội số bạo kích, trả về tổng cộng 120 bình Ngưng Khí Đan, tức là 720 viên. Linh thạch thì được tặng lúc bạo kích x100, hiện tại hắn có tổng cộng 405 viên.
Đây chính là toàn bộ gia sản của hắn.
"Nhiều vật tư tu luyện thế này, nếu đưa cho tu sĩ khác, e là đủ để họ tu luyện một mạch tới Trúc Cơ cảnh luôn rồi."
"Không biết với cái linh căn này, mình sẽ tu luyện tới cảnh giới nào đây."
Tu hành vốn coi trọng bốn yếu tố: Tài, Lữ, Pháp, Địa."Tài" (tài nguyên) đứng đầu, đủ thấy tầm quan trọng của nó. Nếu có đủ tài nguyên, ngay cả một con lợn cũng có thể bay lên trời, huống chi hắn còn có linh căn.
Mà hiện tại, hắn sở hữu hệ thống bạo kích trả về, đồng nghĩa với việc có nguồn tài nguyên vô tận. Chỉ cần an tâm tu luyện, việc trở thành cường giả hoàn toàn nằm trong tầm tay.
"Cường giả sao..."
Đáy mắt Từ An Thanh hiện lên một tia mong đợi, hắn lập tức nhắm mắt, chìm sâu vào trạng thái tu luyện.