Tác giả: undefined
Đặc công Lục Chiêu mở mắt ra liền xuyên thành ác nữ một trăm cân trong thôn! Vừa mở màn đã thành thân! Nhị muội đổi thân phận với nàng, được gả cho con trai tráng kiện của trưởng thôn, còn nàng thì mang theo hai đứa con riêng gả cho tên yểu mệnh Mặc Bắc Diễm. Đêm tân hôn, thân hình to lớn của nàng đè sập giường, kéo theo cả phu quân bị đè chết, trước mắt là cảnh phải thủ tiết cộng thêm vào tù. “Đinh đong! Hai cân rau dại, bốn mươi đồng!” Lục Chiêu Chiêu mở không gian thương thành, đổi thuốc cứu sống người. “Đinh! Nấm dại, một trăm đồng!” “Dược liệu thiên nhiên, một ngàn đồng!” Vật phẩm có thể đổi trong thương thành ngày càng nhiều, Lục Chiêu Chiêu sung sướиɠ tích trữ đầy thịt, trứng, bột mì để nuôi con. Muội ruột khoe khoang bản thân gả vào nhà trưởng thôn được ăn bánh bao trắng, Lục Chiêu Chiêu nhìn bát cơm thịt kho tàu trong tay, trên mặt hiện lên một dấu chấm hỏi? Lúc thôn dân còn đang dùng chăn bông bằng liễu, Lục Chiêu Chiêu đã đổi được giường Simmons và chăn tơ tằm. Năm mất mùa, cả thôn ăn cám nuốt rau, tay trái Lục Chiêu Chiêu cầm đùi gà, tay phải cầm trái cây tươi ngon khiến cả thôn thèm nhỏ dãi. Thế nhưng nàng ăn nhiều mà dáng người lại càng ngày càng có đường cong, gương mặt bầu bĩnh lộ ra vẻ đẹp tuyệt sắc. Còn nam nhân bệnh tật nhà nàng thì thân thể ngày càng tráng kiện, Lục Chiêu Chiêu chỉ có thể chống hông mắng: “Chết tiệt! Đúng là không nên chữa khỏi bệnh cho chàng!” Việc buôn bán của Lục Chiêu Chiêu trải rộng khắp nơi, ngày tháng càng thêm rực lửa nhưng dần dần nàng phát hiện nam nhân bệnh tật kia có gì đó không đúng, ngay cả hai đứa nhỏ nàng nuôi cũng kỳ lạ. Cho đến khi hắn khoác long bào xuất hiện trước mặt nàng: “Nương tử, làm vương phi duy nhất của ta được không?” Đứa lớn thì trầm ổn: “Mẫu thân! Nhi thần đã đăng cơ, mời người nhϊếp chính.” Đứa thứ hai hoạt bát: “Mẫu thân! Hàng vạn dũng sĩ trên giang hồ đều nghe lệnh người.” Lục Chiêu Chiêu: “?”