Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa
undefined11-03-2026 22:30:00
Nàng vừa lăn lộn vừa khóc lóc, bởi ở thôn này, chuyện gì cũng phải mềm cứng kết hợp. Nhà họ Lục thích giả vờ tội nghiệp, vậy thì nàng sẽ diễn giỏi hơn để họ cứng họng.
Hôm nay nàng không chỉ đến đòi tiền mà còn để cắt đứt quan hệ. Có không gian trao đổi vật phẩm trong tay, nàng chắc chắn không sống khổ được. Còn nhà họ Lục thì... chưa chắc.
Nghe vậy, đám hàng xóm vốn hùa chửi giờ đổi thái độ.
"Hèn gì nhà họ Mặc lại chịu cưới nàng ta, hóa ra là bị lừa."
"Bảo sao nhà trưởng thôn vội vàng rước dâu."
"Nhà họ Mặc chẳng thân thích, lại còn bệnh tật, mười lượng bạc đó chắc là tiền mua mạng."
"Nhà họ Lục làm vậy thật mất mặt."
"Ta béo! Béo như heo!" Lục Chiêu Chiêu tiếp tục màn diễn.
Mọi người trố mắt. Bình thường họ chỉ dám thì thầm sau lưng rằng nàng béo như heo, chứ nói trước mặt thì nàng sẽ nổi khùng ngay. Hôm nay sao lại tự mắng mình? Hay là bị tức đến phát điên rồi?
Lục Chiêu Chiêu lau nước mắt: "Đệ đệ ta còn đi học, nhà lại thiếu tiền. Ta chẳng dám ăn nhiều, mỗi ngày chỉ một bát cháo bột mì đen, thế mà vẫn béo. Không biết là do cha bắt làm ruộng quá sức hay vì trước đó ăn phải rau dại không sạch. Ta thật chỉ muốn chết cho xong."
Nói rồi nàng giả vờ lăn tới định đập đầu vào tường đất, hai đứa nhỏ vội lao tới ôm chặt nàng.
"Mẫu thân, đừng mà!"
"Chúng con làm chứng, mẫu thân không hề ăn. Cháo bột mì đen buổi tối người đều để cho chúng con."
Hai đứa khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem khiến cảnh tượng trông vô cùng thảm thương.
Bà Lưu ở gần nhà họ Lục cũng lên tiếng: "Con gái lớn nhà này ngày nào cũng làm việc đồng áng, ăn chẳng bao nhiêu, vậy mà ta trông thấy nó cứ béo lên."
Có người nghe thế bèn nói: "Ta từng nghe lang y bảo, có loại rau dại mang độc tính, ăn vào khiến cơ thể tích nước, tích máu, cuối cùng sẽ... nổ tung mà chết. Chẳng lẽ..."
Nhiều lời chứng thực khiến ánh mắt mọi người nhìn Lục Chiêu Chiêu không còn ghét bỏ như trước mà thay vào đó là thương hại.
Nàng liền chớp thời cơ: "Cha, con chẳng còn sống được bao lâu, người hãy trả lại số bạc nợ nhà họ Mặc để con sống yên nốt quãng đời này."
"Lão Lục à, con gái ông thật tội nghiệp. Ông đã nhận sính lễ của nhà trưởng thôn rồi thì trả lại khoản của nhà họ Mặc đi. Làm người đừng để lương tâm bị chôn vùi."
Lục Chiêu Chiêu khẽ đảo mắt, rồi nói: "Cha còn thiếu ta năm lượng bạc!"
Lục Đại Quý nghe xong thì tái mặt. Sính lễ của nhà họ Mặc ông ta chỉ lấy bớt hai lượng, con nha đầu này lại bịa thành năm lượng. Không đúng, chắc nó đoán được rằng trừ phần hồi môn cho Khả Tâm thì ông ta vẫn còn dư ba lượng.
"Bậy bạ!" Lục Đại Quý chửi lớn.
"Trưởng thôn tới rồi!"
Đúng lúc Lục Đại Quý định tiếp tục mắng thì trưởng thôn dẫn theo mấy người bước vào sân nhà họ Lục.
Lục Đại Quý nhìn thấy trưởng thôn thì như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức chống tay chân bò dậy.
"Trưởng thôn! Ngài nhất định phải làm chủ cho ta."
Ông ta nghĩ, bây giờ ông ta và trưởng thôn đã là thông gia, chuyện đổi hôn này vốn được trưởng thôn đồng ý, cho nên trưởng thôn chắc chắn sẽ đứng về phía ông ta.
Trưởng thôn Bách Dương khoảng năm mươi tuổi, tóc mai đã điểm bạc, làn da trên mặt vì tuổi tác mà khô ráp như vỏ cây.
Ông ta nhẹ ho vài tiếng rồi nói: "Khụ khụ, con gái lớn và con gái thứ của nhà họ Lục khác nhau rõ ràng như vậy, sao nhà họ Mặc lại nhầm được chứ?"
Lục Đại Quý lập tức hiểu ý, trưởng thôn đang nhắc ông ta đẩy trách nhiệm sang cho nhà họ Mặc.
Ông ta gật đầu liên hồi: "Đúng vậy! Nhà họ Mặc tới cầu hôn, con gái cả chưa gả thì làm gì có chuyện gả con gái thứ? Thế nên ta cứ nghĩ họ muốn cưới là Chiêu Chiêu, ai ngờ lại nhầm. Nhưng giờ gạo đã nấu thành cơm, Khả Tâm cũng đã gả, danh tiếng của Chiêu Chiêu cũng mất rồi, hôn sự này đâu thể hủy. Còn sính lễ... gả con gái thì nhận sính lễ chẳng phải là chuyện thường sao?"
Trưởng thôn gật đầu tán đồng: "Ừm... nếu đã như vậy..."
"Khoan đã." Khi trưởng thôn định bỏ qua cho xong chuyện, Lục Chiêu Chiêu lên tiếng cắt ngang.
"Mặc Bắc Diễm là người bệnh yếu chứ không phải ngu ngốc. Ta và Lục Khả Tâm dù nhắm mắt cũng nhận ra nhau. Huống hồ, cái diện mạo này của ta có đáng giá mười lượng bạc sính lễ không? Được hai lượng thì đã là may mắn rồi. Còn nữa... ta vừa tới nhà đã đè hắn ta suýt chết, giường nhà họ cũng bị ta làm sập. Sính lễ cha ta nhận thêm của nhà họ Mặc, ta đã lấy lại rồi nhưng tiền bồi thường và hồi môn thì chưa đủ. Con trai trưởng thôn là Trần Tứ Lang đang chuẩn bị thi tú tài, ta nghe nói tú tài phải giữ phẩm hạnh đoan chính. Nếu chuyện này ồn ào ra..."