Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa
undefined11-03-2026 22:30:01
Nàng đảo mắt nhìn quanh, gian nhà này đúng nghĩa "nhà trống" với chiếc bàn gãy chân, cửa ọp ẹp kẽo kẹt và bếp đất trống trơn.
Đến mức ngay cả chuột đến cũng phải nhổ nước bọt chửi một câu "nghèo mạt rệp" rồi bỏ đi.
Không cam lòng, nàng lục lọi tủ bát bằng tre. Ngoài mấy cái bát đất, chỉ có một mớ rau dền đất còn dính bùn và một túi bột mì đen nhỏ.
Khóe môi nàng giật giật, hóa ra nàng gả tới đây là để... đào rau dại ăn.
Nhưng nhà Mặc Bắc Diễm nghèo rớt mồng tơi thế này thì lấy đâu ra tiền, còn đưa cả mười lượng bạc cho nhà họ Lục nữa?
Ở thôn Bách Dương, một lượng bạc tiết kiệm cũng đủ xài nửa năm, mười lượng bạc chính là số tiền khổng lồ đấy.
Cảm giác có gì đó không ổn...
"Đinh đong!"
[Phát hiện một mớ rau dền đất, có bán không?]
Một giọng máy móc vang lên bên tai Lục Chiêu Chiêu. Âm thanh này... sao mà quen thuộc thế nhỉ!
Một màn hình ảo "vèo" hiện ra trước mắt, giữa màn hình là hình ảnh rau dền, bên dưới ghi rõ: Giá bán: hai mươi văn 1 cân.
Còn có khung nhắc: [Hiện có một cân rau dền đất, tổng cộng bốn mươi văn, có bán không?]
Lục Chiêu Chiêu không do dự, lập tức ấn "Có".
Thứ này nàng đã quá quen!
Chính là công nghệ cao mà nàng từng bảo vệ trong nhiệm vụ, đó là không gian trao đổi vật phẩm.
Do khoa học hiện đại phát triển quá nhanh, thực phẩm thuần tự nhiên gần như tuyệt tích, toàn bộ bị thay thế bằng kỹ thuật thúc trưởng, thúc sản*.
*Đẩy nhanh việc thực vật và động vật lớn nhanh và sinh sản nhanh.
Heo nọc có thể nuôi lớn tới một trăm cân chỉ trong mười ngày, toàn thịt nạc. Dưa hấu ba ngày là chín. Cuộc sống tiện lợi hơn thật nhưng thịt heo thì nhạt nhẽo, dưa hấu chẳng khác gì nước lọc pha đường hóa học.
Muốn ăn thực phẩm tự nhiên tất nhiên đã thành xa xỉ.
Vì thế, các nhà khoa học bắt tay với thôn dân ở vùng quê xa xôi để trồng nông sản tự nhiên rồi phát minh ra không gian trao đổi vật phẩm.
Người dân bỏ nông sản tự nhiên vào không gian, dân thành phố trả tiền là có ngay. Ngược lại, thiết bị y tế, giáo dục hiện đại cũng có thể bán cho những vùng kém phát triển.
Không cần chờ vận chuyển, mua là có liền, đây chính là phát minh vì dân nhất mọi thời đại.
Không ngờ nhiệm vụ thất bại, nàng cũng mang theo không gian này tới đây.
[Bán thành công, thu được bốn mươi văn. ]
Do hoàn cảnh hiện tại đặc thù, đơn vị tính tiền cũng tự động đổi theo nên nàng nhận được bốn mươi đồng tiền.
Lục Chiêu Chiêu mở giao diện thương thành, thấy trước mắt là một siêu thị khổng lồ với chăn bông, gạo dầu, hoa quả, dược liệu, công cụ... đủ cả.
Trên mỗi món đều có giá, nàng có thể bán rau dại kiếm tiền, cũng có thể mua gà rán, hamburger, coca, v. v.
Nàng bấm vào mục Dược liệu, tìm viên Tô Hợp Hương gồm hai viên giá một trăm tám mươi văn nhưng hình ảnh xám xịt, báo số dư không đủ nên không mua được.
Nàng tiện tay lướt qua, bột gạo bình thường thì có thể mua, còn mục dược liệu, công cụ, đặc biệt là thuốc tây thì toàn màu xám.
Nhưng thứ khiến nàng phấn khích nhất là ở trang cuối hiện ra Vũ khí.
Nàng lập tức nhớ đến hoàn cảnh đời trước, tay trái cẩm dao, tay phải cầm súng, tung hoành làm đặc công.
Nếu có loạt vũ khí nóng này, chẳng phải nàng ở thời đại này sẽ "quét sạch thiên hạ" sao?
Nàng thử bấm vào mục vũ khí nóng, lập tức màn hình hiện ra nhắc nhở: [Chức năng buôn bán cấp cao, cần gửi tiết kiệm một vạn lượng để mở khóa. ]