Chương 25

Mang Theo Không Gian Trao Đổi Vật Phẩm, Ác Nữ Trăm Cân Nuôi Con Trong Năm Mất Mùa

undefined 11-03-2026 22:30:00

Nghĩ tới bánh bột thô nghẹn cổ họng ban nãy, lòng ghen tức của nàng ta dâng trào, mắt đỏ hoe. Trong nhà, mấy người đưa mắt nhìn nhau, đã nhận ra có kẻ ngoài rình. Nếu là thường nhật, Như Phong đã động thủ nhưng lần này hắn ta chờ ý Lục Chiêu Chiêu. Bởi giờ trong nhà, nàng mới là người quyết đoán. Ngay cả chủ tử... cũng bắt đầu nghe theo nàng. Phải biết, chủ tử vốn chẳng coi ai ra gì, ngay cả bậc cửu ngũ chí tôn cũng chưa từng để mắt. Nếu để kẻ khác hay tin, ắt sẽ kinh hãi cho là gặp quỷ. Lục Chiêu Chiêu liếc khe cửa, khẽ cười lạnh: hừ... Tiểu Trương thị còn dám tới đây. Xem ra cái tát ban sáng vẫn chưa đủ... Lục Chiêu Chiêu nhếch môi cười nhạt: "A Diễm, cơm nước xong nên tiêu thực một chút, chúng ta ra ngoài đi dạo." Một tiếng "A Diễm" khiến Mặc Bắc Diễm khẽ sững, tuy hắn biết nàng cố ý diễn cho nữ nhân ngoài cửa sổ nhìn thấy. Hắn gật đầu: "Được." Vân Triết còn định chạy theo nhưng Vân Dật biết điều kéo tay áo đệ đệ: "Đừng đi." Vân Triết ngơ ngác gãi đầu: "Vì sao?" Vân Dật liếc cậu bé một cái: "Ngốc! Phụ thân mẫu thân phải ở riêng bồi dưỡng tình cảm." "Nói không chừng chẳng mấy chốc chúng ta sẽ có muội muội." Nghe hai chữ "muội muội", Vân Triết mừng rỡ gật đầu: "Ta hiểu rồi. Phụ thân và mẫu thân đi tạo muội muội." "Phụt..." Bên cạnh, Như Phong nghe hai tiểu quỷ líu lo mà bật cười. Hắn ta nói: "Hai đứa thu dọn cơm thừa canh cặn đi, ta còn phải ra chuồng bò đóng giường." Mặc gia không dư phòng, Như Phong đành dựng tạm giường ở chuồng bò bỏ không. Thôn Bách Dương dựa núi, gỗ rừng dồi dào tên thôn cũng vì vậy mà có. Hắn ta chặt ít gỗ, bắt tay đóng giường. Trong chuồng bò lách cách đinh búa, còn Vân Dật, Vân Triết thì khiêng đồ ăn thừa cất vào tủ bếp. Tiểu Trương thị thấy cảnh ấy, mắt liền sáng rực: chỉ có hai đứa nhóc ở nhà, làm việc gì cũng dễ! Nàng ta rón rén vòng ra cửa sổ phía bếp, chắc rằng không có ai, bèn trèo vào. Bước nhẹ như mèo tới cạnh tủ. Vừa định mở, Vân Dật đã cao giọng: "Trong bếp có động, chắc là chuột!" Vân Triết cũng xách gậy xông vào: "Đập chết con chuột thối!" "Ái da..." Hai đứa không cao nhưng sức chẳng nhỏ, gậy gộc giáng thẳng vào mông vào chân Tiểu Trương thị. Nàng ta bị đánh đau kêu oai oái, động tĩnh ấy kinh động Như Phong ở chuồng bò. "Đồ tặc to gan! Ta đánh chết ngươi!" tiếng quát vừa dứt, quyền của Như Phong đã bổ xuống lưng Tiểu Trương thị. "Bộp!" Nàng ta bị đánh úp sấp xuống đất. Đúng lúc ấy, Lục Chiêu Chiêu còn chưa đi xa đã bắt đầu "diễn hí khúc". Nàng vừa nghe động liền hô to: "Cháy rồi! Mau tới cứu!" Thời buổi này, kêu "cháy" hữu hiệu hơn "bắt trộm". Nhà trong thôn phần nhiều là gỗ, một nhà bén lửa thì mấy nhà kề cận cũng khó thoát. Quả nhiên, vừa nghe tiếng hô, mấy hộ quanh đó đều ùa ra: "Đâu? Ở đâu cháy?" "Mau cứu lửa!" Lục Chiêu Chiêu chỉ về phía bếp Mặc gia: "Ở đó!" Bếp Mặc gia quả có tiếng kêu la, lại có tiếng "bộp bộp", mấy người trong thôn chẳng kịp nghĩ nhiều, xông thẳng vào. Cũng có kẻ chỉ muốn đứng coi náo nhiệt. Lục Chiêu Chiêu theo mấy người tốt bụng lao vào. Trong nhà tối om, chẳng thấy lửa đâu, chỉ thấy bóng người lố nhố. Nàng thắp vội ngọn đèn dầu, gian bếp sáng bừng. Mọi người lúc này mới thấy rõ: có một nữ nhân nằm sóng soài dưới đất. Vân Dật, Vân Triết mỗi đứa cầm một khúc củi,"bộp bộp bộp" lên người nàng ta, Như Phong thì đấm lia lịa. Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra: "Tiểu Trương thị, sao lại là cô?" "Á, á, á... Lục Chiêu Chiêu muốn đánh người đến chết!" Tiểu Trương thị kêu gào. Lục Chiêu Chiêu hừ lạnh: "Hừ, thì ra không phải cháy, mà là có đạo tặc!" Vân Dật lập tức tiếp lời: "Mẹ, bà ta vừa nãy mò mẫm chui vào, lục lọi trong tủ nhà mình. May mà chúng con phát hiện." Như Phong cũng đưa tang chứng một cái bánh kẹp thịt ăn dở: "Ả định nhét bánh thịt vào bọc, bị ta tóm tại chỗ." Lục Chiêu Chiêu run tay, bày vẻ giận cực độ: "Ngươi... ấy là phần thịt ta để bồi dưỡng thân thể cho A Diễm. Ngươi đúng là muốn lấy mạng phu quân ta!" Người trong thôn ùa lên chỉ trích: "Nam tử Mặc gia vốn thân thể yếu." "Thứ ngươi trộm chẳng phải chỉ là miếng thịt, đó là mạng người ta!" "Phì! Không ngờ thôn Bách Dương lại có kẻ trộm!" "Về sau nhà nhà phải đề phòng, chẳng biết ngày nào bị thó đồ." Tiểu Trương thị hoảng loạn. Mang danh kẻ trộm, sau này nàng ta còn sống thế nào? Nàng ta cắn răng chịu đau, vội biện bạch: "Không... không phải. Ta định đem bột thô đổi thịt."