Chương 9: Hừ, cho anh biết thế nào là lễ độ!

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Vân Hạ Hữu Ảnh 14-04-2026 07:02:58

"Anh làm gì vậy?!" Tô Hi Hi định đẩy Hàn Mục Viễn ra thì anh bất ngờ ngã vật xuống mép giường, mặt tựa lên tay, trông như thể ngủ thiếp đi rồi. Tô Hi Hi vội vàng kiểm tra, thì ra là say rượu ngủ mê man. Đưa tay ra định làm gì chứ? Quả nhiên đàn ông đều không thể tin được! Cô tiện tay lấy hai chiếc chăn trong đống chăn chất đống trên giường đắp cho Hàn Mục Viễn, nghĩ một lát, lại cảm thấy không thể nuông chiều đàn ông, thế là rút lại một chiếc, chỉ để lại chiếc mỏng nhất đắp cho Hàn Mục Viễn. Hừ, cho anh biết thế nào là lễ độ! Thân hình Hàn Mục Viễn cao lớn, cô cũng không thể đá văng ra được, đành để anh ngủ yên như thế. Tô Hi Hi chọn lấy chiếc chăn dày và ấm nhất, co người vào phía trong cùng của chiếc giường đôi, mệt mỏi cả ngày, cứ thế ôm chăn ngủ thiếp đi, đến đèn cũng không dám tắt. ... Sáng hôm sau, Tô Hi Hi ngủ dậy theo tự nhiên, thấy chăn bên cạnh đã gấp gọn gàng, Hàn Mục Viễn thì không thấy đâu, chắc là đi làm rồi? Nguyên tác viết rằng Hàn Mục Viễn là người của quân đội, nhưng cũng không nói rõ hơn. Cụ thể anh làm gì, cô không biết. Sáng sớm tỉnh dậy, bụng Tô Hi Hi đói kêu vang. Tối qua trong bữa tiệc, cô mải thu thập thông tin, chẳng ăn được mấy miếng. Người thân bên nhà trai trông ai cũng có vẻ tử tế, còn đám người bên nhà cô, thật là khó mà nói cho hết, may mà không phải người thân ruột thịt của cô ngoài đời, cô chẳng có cảm giác gì, cũng không thấy xấu hổ. Cô cảm giác mình như người ngoài xem trò vui, đến sáng nay nhớ lại còn thấy buồn cười. Mụ mẹ kế Vương Thúy Nga của cô, vừa gặp bố mẹ chồng liền vội vàng nịnh nọt lấy lòng. Cô tiện tay bốc một nắm hạt dưa trên đĩa trái cây đặt trên bàn trong phòng ngủ. Không hiểu sao, hạt dưa thời đại này lại có vị ngọt nhẹ, ăn khá ngon. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng khách. Tối qua không để ý kỹ, giờ nhìn lại, căn phòng khách này còn nhỏ hơn cả nhà vệ sinh ở căn hộ cô sống bên bờ sông Bình Giang. Căn phòng được sơn màu xanh lá, rèm cửa có thêu hoa, đồ đạc trong nhà rất đơn giản: một cái bàn, bốn cái ghế, một cái tủ gỗ năm ngăn, một cái ghế mây, hết rồi. Cô đẩy cửa phòng khách ra, bước ra sân. Sân yên ắng lạ thường, cô vươn vai một cái, định đi tìm gì đó ăn, chẳng lẽ bữa sáng chỉ có hạt dưa sao? "Sao kỳ vậy, trong sân chẳng thấy ai cả..."