Chương 11: Bình thường dậy giờ này á? Không giúp việc nhà sao?
TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
Vân Hạ Hữu Ảnh14-04-2026 07:02:58
"Anh mang... mang bữa sáng cho cô ấy."
"Đây mà là bữa sáng gì nữa, đã mười một giờ rồi! Người ta ca sáng sắp tan làm rồi đấy."
Hàn Mục Viễn sắc mặt vẫn điềm đạm: "Cô ấy tối qua mệt, dậy muộn cũng là bình thường."
Mặt Chu Hồng Quyên chợt ửng đỏ. Cái gì chứ... mệt á? Đêm qua chị ta thức trắng cả đêm, rõ ràng không nghe thấy động tĩnh gì, sao lại mệt được?
Tô Hi Hi nhìn ra hàm ý của Chu Hồng Quyên, dưa ăn đến lượt mình rồi, vội xua tay: "Không mệt không mệt, em trước đây cũng toàn dậy giờ này."
Hàn Mục Viễn mặt tuy không biến sắc nhưng vẫn hơi đỏ lên, biết mình lỡ lời, mà cũng chẳng có cách nào, đành giữ bộ mặt lạnh lùng, không nói thêm gì nữa.
"Bình thường dậy giờ này á? Không giúp việc nhà sao?" Chu Hồng Quyên miệng thì hỏi Tô Hi Hi, nhưng mắt vẫn dán vào Hàn Mục Viễn.
"Bố em có bao nhiêu người dưới trướng mà." Tô Hi Hi lập tức che miệng: "Bố em không cho em làm."
Tô Hi Hi cũng chẳng buồn đôi co với Chu Hồng Quyên, liếc Hàn Mục Viễn một cái rồi chỉ nói: "Em đói rồi."
Hàn Mục Viễn hiểu ý, gật đầu chào Chu Hồng Quyên rồi theo Tô Hi Hi vào nhà.
Chỉ còn lại Chu Hồng Quyên đứng run run trong gió lạnh của đầu xuân, cô gái nhà quê này, lười đến thế sao? Không làm việc à? Bố cô ta là nông dân mà có ai dưới trướng chứ?
Chị ta hừ một tiếng, đẩy cửa bước vào căn phòng thứ hai bên phía đông, đó là nhà chị ta.
Vừa lấy ra một tấm vải màu hồng mới tinh từ trong tủ, chị ta vừa lầm bầm: "Không ưng em họ chị, lại đi cưới thứ gì thế không biết?"
Chị ta ướm thử mảnh vải lên người một hồi, rồi thở dài: "Tấm vải đẹp thế này! Vì đổi phòng mà phải nhịn thôi!"...
Bên này, Tô Hi Hi đẩy cửa bước vào phòng khách, kéo ghế ngồi xuống.
Căn nhà này quay về hướng nam, là căn sáng và dễ chịu nhất trong tứ hợp viện, ánh nắng chan hòa, ấm áp, lại có bật sưởi nên càng thoải mái. Tô Hi Hi cởi áo khoác dạ đỏ, chỉ mặc một chiếc áo len xanh đậm, tóc xõa ngang vai, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào cặp lồng inox trong tay Hàn Mục Viễn.
Hàn Mục Viễn đặt cặp lồng lên bàn, đẩy về phía Tô Hi Hi.
Tô Hi Hi đưa tay định mở nắp, nhưng không quen kiểu hộp vuông cũ kỹ này, thử hai lần vẫn chưa mở được.
Hàn Mục Viễn vốn đã đứng dậy, lại ngồi xuống, nhanh nhẹn mở cặp lồng ra. Ngón tay anh thon dài, hơi nước bốc lên lập tức bao phủ lấy chúng.