Chương 25: Bị đá ném trúng là cảm giác như vậy đấy

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Vân Hạ Hữu Ảnh 14-04-2026 07:02:56

Tô Hi Hi cũng bước vào tầng hầm. Nơi này chỉ sáng bằng một nửa tầng trên, không có cửa sổ, trông như một khu vui chơi thu nhỏ, có vài món đồ chơi, một chiếc giường nhỏ. Lẽ nào đứa trẻ sống ở đây thường xuyên? Tô Hi Hi bước tới gần, chăm chú nhìn đứa trẻ. Đôi mắt của Hàn Thanh Nặc trong bóng tối lóe lên, như một con mèo hoang sẵn sàng lao vào cào cấu. Cậu bé trông rất nhỏ con, không giống tám tuổi, chỉ như năm sáu tuổi là cùng, da trắng bóc, có lẽ là do thiếu ánh nắng mặt trời. Ngũ quan khá tinh xảo, giống hệt bố, mặt nhỏ, sống mũi cao, một đứa trẻ đẹp trai như vậy, sao Trần Thục Trân lại nghi ngờ không phải cháu ruột chứ? Tô Hi Hi khẽ ho một tiếng. Thôi được rồi, cô thừa nhận, Hàn Mục Viễn là một người đàn ông rất đẹp trai. Nhưng nhìn tình hình hiện giờ nhân phẩm thì... thôi miễn bàn, nên giữ khoảng cách thì hơn! Cô vội vàng chào hỏi Đại Ma Vương, đây mới là việc trọng yếu nhất! "Nhóc con, chào em nhé! Chị là Tô Hi Hi, chị là..." Lời còn chưa dứt, cậu bé đã ném hòn đá cuối cùng đang nắm chặt trong tay ra ngoài. Trúng ngay giữa trán Tô Hi Hi. Tô Hi Hi trước giờ nào từng chịu uất ức như thế này. Đùa gì chứ, cô cũng là công chúa đấy nhé! Tô Hi Hi chỉ sững người trong một giây, hình tượng cô dâu mới nông thôn, mẹ kế hiền lành đảm đang sớm đã bay biến lên chín tầng mây. "Thằng nhóc này!" Tô Hi Hi lạnh lùng trợn mắt, cô cúi người, nhặt hòn đá gây tội kia dưới đất lên. Dì Triệu bị ánh mắt lạnh băng của Tô Hi Hi dọa cho phải buông tay, Hàn Thanh Nặc cũng ngây người ra trong khoảnh khắc. Từng bước một, Tô Hi Hi tiến sát Hàn Thanh Nặc. Nhóc con như một con cá chạch nhỏ, định chui qua cánh tay của Tô Hi Hi để trốn đi. "Muốn chạy à?" Tô Hi Hi túm lấy nhóc con, dưới ánh sáng ở cửa phòng, cô nhìn rõ khuôn mặt cậu bé, tuấn tú, đáng yêu, nhưng trong mắt lại không có sự ngây thơ, vô tư như bao đứa trẻ khác. Dù có là đại phản diện trong tương lai thì hôm nay cũng không thể nuốt trôi cục tức này. Cô cầm hòn đá nhắm ngay trán Hàn Thanh Nặc ấn mạnh xuống. "Oa." Hàn Thanh Nặc hét lên theo phản xạ, không ngờ rằng ngay khoảnh khắc hòn đá chạm vào trán, Tô Hi Hi lại dừng tay, thay vào đó là một cái gõ đầu rõ đau. Trên trán Hàn Thanh Nặc lập tức đỏ ửng một mảng, giống hệt trán Tô Hi Hi. Tô Hi Hi cúi xuống, khẽ nói: "Đau không? Bị đá ném trúng là có cảm giác như vậy đấy."