Chương 15: Chẳng lẽ là vợ trước của nhà họ Hàn cắm sừng?
TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
Vân Hạ Hữu Ảnh14-04-2026 07:02:57
Chu Hồng Quyên tức đến nghẹn họng.
"Chứ gì nữa! Cái ông thầy Lý ở trường Nông nghiệp ấy, cứ khăng khăng nói hồi xưa học cấp ba với một người bạn bị đưa về nông thôn, để lại một đứa con gái, lớn lên trông xinh xắn. Người nhà họ Hàn đến nhìn một cái, thế là ưng luôn! Em gặp rồi, nhìn cũng bình thường, trông ngốc ngốc, đúng kiểu con gái nhà quê!"
"Thì cũng là số đỏ thôi. Sư đoàn trưởng Hàn mấy năm nay tuy không thuận lợi, nhưng "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa". Nếu không phải Hàn Mục Viễn tái hôn và mang theo một đứa con rắc rối, thì với gia thế đó, cô gái kia cũng chẳng với tới nổi."
"Em thấy con nhỏ đó chắc còn chẳng biết đứa con trai của Hàn Mục Viễn đáng sợ cỡ nào!"
"Không phải gửi đi rồi sao? Nhà họ Hàn rõ ràng là muốn cô vợ mới nhanh sinh một đứa, dù sao thì đứa kia cũng mập mờ khó nói."
"Chẳng lẽ là vợ trước của nhà họ Hàn cắm sừng?"
"Thì ai mà biết, nhưng đứa bé đó sinh thiếu tháng, không phải ăn vụng thì cũng là hai người họ trước hôn nhân đã... cái đó... Mà vợ trước trông mới gọi là đẹp ấy..."
Hai người tiếp tục bàn tán một hồi, nói nhỏ rồi lại cười ha hả.
Cuối cùng Tần Đức Lâm nhận lấy mấy tấm vải, chỉ nói chuyện này phải làm gấp, nếu không hai đứa kia mà sinh con thật thì cục diện sẽ hoàn toàn khác.
Chu Hồng Quyên hừ lạnh, trong lòng khinh bỉ: Đêm qua không nghe thấy động tĩnh gì, Hàn Mục Viễn tuy đẹp trai, nhưng làm hàng xóm bao năm, hồi còn sống với người vợ trước cũng chẳng nghe thấy gì cả. Sinh con á? Còn Hàn Thanh Nặc, ai biết là con ai chứ!
Một chàng trai khỏe mạnh như vậy mà, hừ, chắc là... bất lực!...
"Anh... bất lực thật à?"
Tô Hi Hi trừng mắt nhìn Hàn Mục Viễn.
Lúc đó anh đang một mình dời giường.
Cái giường đôi trước để sát cửa sổ, nhưng Tô Hi Hi chê buổi sáng nắng chiếu vào làm ảnh hưởng giấc ngủ, vừa thấy Hàn Mục Viễn về là bắt anh chuyển giường vào sát tường.
Hàn Mục Viễn mặt lạnh như tiền, nghiến răng càng chặt hơn.
Anh đột ngột cởi luôn áo len lông cừu, chỉ còn mặc chiếc áo thu màu xám bên trong. Áo bó sát người, Tô Hi Hi có thể thấy rõ từng đường cơ bắp trên người anh, ánh mắt cô không tự chủ mà di chuyển lên cổ, xương quai xanh của anh.
Cô nhướng mày, sao nào, nhìn tí cũng mất gì đâu, chẳng khác gì lướt TikTok nhìn trai đẹp thời hiện đại cả!
Hàn Mục Viễn nhanh nhẹn di chuyển, chẳng mấy chốc đã dời chiếc giường đến đúng vị trí Tô Hi Hi muốn, sát góc tường.