TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
Vân Hạ Hữu Ảnh14-04-2026 07:02:57
Mấy bà chị xung quanh cũng gật đầu tán thành.
Tô Hi Hi mơ hồ nhớ trong nguyên tác chỉ nói Hàn Thanh Nặc là một đứa trẻ nghịch ngợm thôi. Cô phản bác: "Dầu gì cũng chỉ là đứa bé tám tuổi thôi mà!"
Hai hàng lông mày của Hàn Mục Viễn khẽ động.
Tám chuyện một lúc, cũng gần mười giờ rưỡi, Tô Hi Hi lúc này mới cùng Hàn Mục Viễn ra bắt xe buýt.
Ngày chủ nhật, người đi thăm thân đông như kiến, xe buýt chật ních, Hàn Mục Viễn hai tay nắm lấy tay vịn, che chắn cho Tô Hi Hi, đứng nép vào một góc, mặc cho xe càng lúc càng đông, anh vẫn đứng vững như bàn thạch.
Tô Hi Hi bụng hơi đói, bèn lấy ra một miếng bánh chà là bỏ vào miệng ăn.
Thấy Hàn Mục Viễn trừng to mắt nhìn, cô không nghĩ nhiều, lập tức móc thêm một miếng nữa, nhanh tay nhét vào miệng anh.
Hàn Mục Viễn hoàn toàn không ngờ tới hành động này, sửng sốt, miệng cắn bánh chà là biểu cảm vừa muốn cười vừa không biết phải nói gì.
Tô Hi Hi bật cười khúc khích.
Thật ra trong lòng cô cũng khá căng thẳng, sắp gặp nhân vật phản diện truyền thuyết, Đại Ma Vương rồi còn gì.
Hai người ngồi xe buýt khoảng nửa tiếng thì xuống xe ở ngoại ô thành phố.
"Ba mẹ anh ở xa vậy sao?"
"Ba anh thích yên tĩnh."
Tô Hi Hi nhớ lại cảnh trong tiệc cưới, ba của Hàn Mục Viễn đúng là người ít nói.
Hai người xuống xe, men theo con đường bụi mù, đi thêm hơn mười phút mới đến trước cửa nhà họ Hàn.
Thật hiếm thấy ở thời đại này mà có được một căn nhà biệt lập hai tầng như vậy, điều kiện sống thế này đúng là xuất sắc.
Còn chưa kịp gõ cửa, từ cửa sổ xa xa đã thấy bóng người thấp thoáng, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ra mở cửa, người này không phải bà Hàn Mục Viễn.
"Dì Triệu."
Tô Hi Hi cũng gọi theo Hàn Mục Viễn: "Dì Triệu." Bà ấy tự giới thiệu là người giúp việc trong nhà.
"Ồ, còn có cả người giúp việc nữa."
Tô Hi Hi trong lòng rất ngạc nhiên. Thế này thì Hàn Thanh Nặc là được nuông chiều tới hư rồi?
Bà Hàn, Trần Thục Trân từ trong bếp đi ra, ông Hàn từ tầng hai xuống, cả hai người mặt mày đều rất thản nhiên.
Chỉ là không thấy bóng dáng Đại Ma Vương đâu cả, hôm nay là chủ nhật mà, trẻ con đâu có đi học chứ?
Bà Hàn cất tiếng: "Ăn cơm trước đã!"
Tô Hi Hi vội lấy điểm tâm ra, đặt lên bàn.
"Đều là người một nhà rồi, khách sáo làm gì." Bà Hàn nói khách khí, rồi bảo dì Triệu cất đi.