Chương 28: Cầm đũa lại sai rồi

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Vân Hạ Hữu Ảnh 14-04-2026 07:02:56

"Chuyện này thì hàng xóm láng giềng bọn chị cũng không rõ lắm, Thẩm Mỹ Kỳ bình thường chẳng thân thiết gì với chị, chỉ biết cô ta làm y tá trưởng ở bệnh viện Thượng Hải. Theo chị thì Thẩm Mỹ Kỳ chắc là hối hận rồi, chứ không thì về làm gì? Nói là vì lo cho con á? Đùa gì chứ, hồi trước cô ta chẳng thèm quan tâm gì đến con, toàn là Tiểu Hàn chăm đấy!" "Ồ?" Tô Hi Hi chẳng buồn để ý mặt mũi nữa, lòng hóng drama không kìm được: "Tiểu Nặc và mẹ nó có thân thiết không ạ?" Chị Tiền hận sắt không thành thép: "Chị nói này, em đừng lo chuyện con người khác làm gì! Làm mẹ kế thì được lợi lộc gì? Cho nó ăn cơm, nuôi nó lớn là xong rồi! Chúng mình là phụ nữ, phải nghĩ cho bản thân mình. Em đã lấy Tiểu Hàn thì phải nghĩ cách buộc chặt trái tim người đàn ông em yêu!" Chị Tiền, chị thật sự không hiểu rồi! Sáng nay Hàn Mục Viễn còn thừa nhận với bạn thân là đã bị cắm sừng rồi, trái tim của người đàn ông như thế, giữ lại để làm gì cơ chứ?! Điều em cần bây giờ chính là trái tim của đứa con chồng cơ! Cô cười cười: "Cảm ơn chị Tiền, sau này có chuyện gì em còn phải xin chị chỉ giáo nhiều!" Cô bưng ba tô mì trở vào nhà, thấy Hàn Mục Viễn đang ngồi phòng khách đọc báo, Hàn Thanh Nặc thì ngồi ngay ngắn một bên bắt chước dáng điệu, vờ như cũng đang đọc. Mới học lớp một thôi, chắc cũng chẳng nhận được mấy chữ... Tô Hi Hi nghĩ rồi phát hiện, người Hàn Thanh Nặc yêu thương và kính trọng nhất, vẫn là bố nó, Hàn Mục Viễn. Cô đặt ba bát mì xuống bàn, rồi bưng một bát đưa cho Hàn Thanh Nặc. Hàn Thanh Nặc nhìn cô bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng vì có Hàn Mục Viễn ở đó nên chẳng dám nói gì, chỉ lặng lẽ nhận bát mì, thậm chí còn rất lễ phép nói: "Cháu cảm ơn." Hàn Mục Viễn vẫn chưa rời mắt khỏi tờ báo, đến khi bát mì được đặt trước mặt mới ngẩng đầu lên, nhìn Tô Hi Hi với ánh mắt có phần tránh né. "Ăn lúc còn nóng đi!" Tô Hi Hi hoàn toàn không để ý đến Hàn Mục Viễn, ánh mắt chỉ dõi theo Hàn Thanh Nặc. Buổi sáng vì không kiềm được cơn giận nên đã dạy dỗ đứa nhỏ một trận, giờ phải nhanh chóng bù đắp lại. Dù gì Hàn Thanh Nặc cũng chỉ là một đứa trẻ, giờ đói bụng thật rồi, cầm đũa lên là muốn ăn ngay. Bỗng Hàn Mục Viễn lên tiếng: "Cầm đũa lại sai rồi." Anh không cần nổi giận cũng có uy, Hàn Thanh Nặc giống như con thú nhỏ, mắt lóe lên một cái, thấp giọng nói: "Con xin lỗi."