Chương 45: Anh, anh xin lỗi, hôm qua là anh lỗ mãng

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Vân Hạ Hữu Ảnh 14-04-2026 07:02:54

Ký tên vào thư tố cáo, tìm cảnh sát, sáng sớm cô đã ra ngoài giải quyết công việc. Cô còn chưa kịp ăn sáng, Tô Hi Hi lấy ra mấy cái bánh bao, đây là mua lúc ra ngoài, bây giờ mới ăn. Tối qua cô đã khóc một trận, bây giờ tâm trạng đã tốt hơn rất nhiều. Cô giật mình nhận ra, sức bền bỉ của con người hóa ra có thể mạnh mẽ đến thế, đã đến thì cứ an nhiên, giữ được mạng sống, không vào viện tâm thần, xuống phía Nam làm giàu, đây mới là nhiệm vụ chính của cô. Còn về Hàn Mục Viễn. Tô Hi Hi nhìn anh một cái, nhất định phải tìm cơ hội nói rõ với anh. Mặc dù ngay trong ngày cưới Hàn Mục Viễn đã nói có thể ly hôn, nhưng bây giờ cô ở đây lạ nước lạ cái, phải tìm được đường đi nước bước đã rồi tính, hiện giờ cũng không thể ly hôn, phải dùng kế hoãn binh. Nhưng cũng không thể để Hàn Mục Viễn hiểu lầm rằng mình thích anh, nghĩ vậy, cô phải lạnh nhạt với Hàn Mục Viễn một chút mới được, đừng để người đàn ông này hiểu lầm. Nghĩ một lát, Tô Hi Hi nói: "Đồng chí Hàn, bây giờ Tiểu Nặc vẫn chưa quen em, em nghĩ chúng ta vẫn không nên, không nên..." Còn chưa nói dứt lời, Hàn Mục Viễn lập tức đỏ mặt: "Anh, anh xin lỗi, hôm qua là anh lỗ mãng." Hàn Mục Viễn biết, Tô Hi Hi nhỏ hơn anh tám tuổi, chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, lời anh nói hôm qua quá đáng rồi, mặc dù Tô Hi Hi đã yêu anh sâu đậm, rốt cuộc vẫn là ngại ngùng, cô chắc còn muốn giành được sự yêu thích của nhóc con trước đã. Mà rốt cuộc anh nghĩ gì vậy? Sao lại có thể nóng đầu nói ra những lời như thế? Những chuyện quá khứ của anh ùa về trong lòng, Hàn Mục Viễn im lặng. "Anh biết em muốn nói gì không?" Tô Hi Hi hỏi. Hàn Mục Viễn gật đầu: "Anh biết. Chúng ta vẫn chưa hiểu đủ sâu về nhau." Tô Hi Hi: "..." Sâu gì mà sâu, nước đầm Đào Hoa sâu ngàn trượng ấy à! Tô Hi Hi không muốn xoáy sâu vào chuyện này, dù sao thì chỉ cần giữ nguyên mối quan hệ hiện giờ là được, cô nói mơ hồ: "Dù sao thì tạm thời chúng ta cứ hòa bình chung sống đi!" Hàn Mục Viễn gật đầu. Tô Hi Hi thấy người này khá biết điều, cô đã ăn no, thấy còn lại một cái rưỡi bánh bao, liền đưa cái bánh bao gói trong giấy dầu qua: "Anh ăn sáng chưa?" Hàn Mục Viễn nhận lấy bánh bao: "Chưa." Anh ăn từng chút một, từng miếng nhỏ bánh bao. Tô Hi Hi nhìn mà khó chịu, ăn một miếng hết luôn khó lắm sao!