Chương 16: Anh nằm dưới đất

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Vân Hạ Hữu Ảnh 14-04-2026 07:02:57

Tô Hi Hi rót cho anh một cốc nước, Hàn Mục Viễn nhận lấy, ừng ực uống cạn. "Em hỏi này, tối anh ngủ đâu? Chẳng lẽ ngủ ở mép giường?" Tô Hi Hi dò hỏi. "Anh đã xin được một cái giường xếp, mai sẽ mang về." "Thế có ai nghi ngờ gì không?" Tô Hi Hi khá cẩn thận. Hàn Mục Viễn đồng ý ngủ riêng, nhưng bố mẹ anh thì chưa chắc chịu. Nếu lộ ra chuyện này, công việc của cô cũng chẳng giữ được. Dù trông Hàn Mục Viễn có vẻ khù khờ, nhưng người nhà họ Hàn nhất định không dễ đối phó. "Không đâu, anh dùng suất phân phối của Chu Dã để xin." "Ồ." Tô Hi Hi nhớ ra rồi, Chu Dã chính là người đi đón dâu hôm cưới. "Thế tối nay sao?" "Anh nằm dưới đất." Tô Hi Hi hài lòng gật đầu. Tối đó, Hàn Mục Viễn đun nước nóng, tự ra sân lau người, sau đó trải giấy bìa cứng và một tấm chăn bông trên sàn, quay lưng lại với Tô Hi Hi, cứ thế nằm xuống. Tô Hi Hi nằm trên giường ăn hạt dưa. Vỏ hạt dưa được cô nhổ vào tờ báo cũ để bên mép giường. Điều cô ghét nhất là cái thời kỳ này nhà nào cũng phải dùng nhà xí công cộng. Đại viện quân đội còn đỡ, nhà vệ sinh ngay trong sân, mười hai hộ chung dùng, nhưng cũng chẳng có phòng tắm! Ai cũng phải đun nước rồi tắm trong nhà. Thời tiết thì lạnh, vậy mà Hàn Mục Viễn lại ra sân tắm, đúng là kỳ nhân! Tô Hi Hi nghĩ bụng, đợi mai Hàn Mục Viễn đi làm, cô sẽ tha hồ mà tắm táp trong phòng ngủ. Cô nghiêng đầu nhìn bóng lưng anh, anh rúc người lại, trùm chăn kín đầu, vẫn là dùng cái chăn mỏng nhất hôm qua. Tô Hi Hi suy nghĩ một lát, rồi từ ba cái chăn trên giường chọn ra cái xấu nhất, chăn hoa lòe loẹt, xuống giường đặt ở dưới chân chỗ anh nằm. "Lạnh thì đắp." Nói xong cô quay lại giường lớn, tắt đèn đi ngủ. Tối đó Tô Hi Hi ngủ rất ngon. Chăn bông tuy không nhẹ nhàng mềm mại như chăn lông vũ hiện đại, nhưng lại dày dặn khiến người ta thấy an tâm. Trong cơn mơ màng, cô dường như nghe thấy tiếng Hàn Mục Viễn kéo chăn đắp lên. Anh đúng là... bất lực thật đấy, đến lạnh cũng không chịu được!... Sáng hôm sau, Tô Hi Hi hiếm hoi dậy từ lúc chín giờ. Đúng vậy, vào thời đại này thì dậy lúc chín giờ đã tính là muộn rồi, người già đã tập thể dục xong cả một vòng, nhưng với Tô Hi Hi thì lại là rất sớm. Bốn năm đại học, cô đều học ở Anh, toàn chọn tiết học vào buổi chiều, làm sao có thể dậy sớm được chứ, dù xuyên sách rồi cũng không ngoại lệ.