Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:06:00
Da đầu Khương Tước như muốn nổ tung. Chết tiệt!
Nó muốn ăn thịt nàng!
Khương Tước co cẳng bỏ chạy, bạch hổ thì thong thả đuổi theo sau.
Đám người vốn đang run rẩy trong phòng đệ tử giờ đều trèo lên tường hóng chuyện.
"Ấy! Là Khương Tước, nàng ấy nghĩa khí quá, lại dám lấy thân mình dụ hổ để cứu chúng ta."
"Đúng vậy, bình thường nàng ấy tuy có hơi xấu tính, nhưng cũng chỉ nhắm vào Khương Phất Sinh, chưa bao giờ nhắm vào chúng ta."
"Nhưng nàng ấy còn chẳng có linh căn, thế này không phải là chết chắc rồi sao?"
"Cảm động quá, là chúng ta đã có thành kiến với nàng ấy. Khương Tước yên tâm ra đi nhé, ta nhất định sẽ mua cho ngươi một miếng đất chôn thật tốt."
Khương Tước vừa chạy ngang qua phòng đệ tử: "..."
Hiểu lầm này tuy có hơi lớn, nhưng mấy người đừng chỉ đứng đó cảm động suông, ra tay cứu một mạng đi chứ!
"Khương Tước, cẩn thận!"
Không biết ai đó đã hét lên một tiếng. Khương Tước không dừng lại cũng không quay đầu, nàng đột ngột tăng tốc chạy về phía trước, nhưng vẫn bị móng vuốt hổ to che cả trời giáng thẳng xuống đầu.
Khương Tước phun ra một ngụm máu tươi.
Chết tiệt.
Mọi người trong sân không nỡ nhìn Khương Tước bị ăn thịt, ai nấy đều vội che mắt lại, có người nhát gan còn khóc hu hu.
Bạch hổ vẫy đuôi nhìn Khương Tước, con "chuột nhắt" này không đủ cho nó nhét kẽ răng.
Cái miệng hổ to như chậu máu từ từ tiến lại gần, đang chuẩn bị một miếng nuốt chửng "con chuột nhắt" này, thì chiếc răng nanh phía dưới bên trái đột nhiên bị ai đó nắm lấy.
Bạch hổ sững người, thấy người đầy máu trước mặt bỗng nhiên mắt sáng rực lên nhìn nó, miệng toe toét cười như một nhân vật phản diện.
"Bảo bối à, hỏi ngươi một chuyện, có cho cưỡi không?"
Bạch hổ: "Gào!"
Nó là thần thú, không phải thú cưỡi, dám sỉ nhục nó, đáng chết!
Bàn tay Khương Tước đang nắm chiếc răng nanh của nó siết chặt lại. Vừa hay có thể thử xem cái gọi là sức mạnh vô tận trong nguyên tác rốt cuộc vô tận đến mức nào.
Tiếng gầm giận dữ của con thú gần như muốn chọc thủng màng nhĩ của nàng.
Khương Tước nghiến răng dùng sức, nắm chặt răng hổ, gầm lên một tiếng giận dữ: "Lên!"
Đám đệ tử trong phòng ở đều trợn tròn mắt: "Trời đất ơi, chuyện gì thế này, nàng ta quăng con bạch hổ lên rồi!"
Ây ây ây!
Mọi người bắt đầu chạy ngang như cua, tiếng cỏ cây xào xạc vang lên khắp nơi.
Mau trốn, mau trốn!
Thần thú sắp rơi xuống rồi!
Mọi người tan tác như chim vỡ tổ. Thần thú bạch hổ bay qua cổng sân và tường rào của phòng đệ tử, vút một tiếng! Rầm! Nó rơi mạnh xuống khoảng đất trống trong khu nhà.
Mặt đất lõm xuống, bụi bay mù mịt.
Con bạch hổ bị mất mặt tức giận mở mắt ra, một bóng người nhỏ bé gầy gò dần hiện rõ trong làn bụi.
Khương Tước ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hỏi: "Có cho cưỡi không?"
Bạch hổ: "Gào!"
"Bốp!" Một quyền giáng xuống.
Khương Tước tươi cười nói: "Có cho cưỡi không?"
"Gào!"
"Bốp!"
Đám đông hóng chuyện: "Sao cảm thấy con thần thú thảm quá vậy."
"Sao Khương Tước lại lợi hại thế nhỉ, có phải nàng ấy đã lén chúng ta tu luyện công pháp gì không?"
"Nàng ấy không có linh căn, tu luyện được cái gì chứ? Vả lại, chiêu thức đơn giản gọn gàng mà hữu dụng thế này, không giống phong cách của tông môn chúng ta."
Mọi người im lặng.
Đúng thật.
Tông môn của bọn họ bất kể là kiếm quyết, trận quyết hay phù lục, đều rất hoa mỹ và phức tạp.
Khương Tước lại một lần nữa giơ nắm đấm lên, nụ cười càng thêm quyến rũ: "Cho! Cưỡi! Không?"
Bạch hổ: "... Gào-!"
Cho.
Nữ nhân này đáng sợ quá.
Khương Tước thu tay lại, xoa đầu bạch hổ: "Biết điều đấy."
Sức mạnh này vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.
Thật không tồi.
"Kẻ thức thời là hổ khôn, ta sẽ đối xử tốt với ngươi, Đại Bạch."
Con Tử Tinh Thú tên Bạch Diệu giật giật bộ râu. Để không bị ăn đòn, nó đành ngậm ngùi chấp nhận cái tên này.
Trên cửa có khắc tên các đệ tử ở bên trong, Khương Tước thuận lợi tìm được phòng của mình, đi vào thu dọn đồ đạc.