Chương 18: Nàng khỏe thì Tiên chủ mới khỏe

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Cửu Nguyệt Ngư 15-12-2025 17:06:20

Trong phòng, một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy. Khương Tước huýt sáo một tiếng khoái trá. Hổ cưng chẳng hiểu gì sất, nhưng cũng hùa theo cho vui: "Gào gào-!" Mọi người: "..." Con hổ này biến thành chó từ lúc nào vậy? Vô Uyên không thèm để ý đến con hổ ăn cây táo, rào cây sung kia. Linh lực màu vàng nhạt bao phủ đầu ngón tay lướt qua vết thương, để lại một vệt máu. Linh lực của hắn vậy mà lại không có tác dụng với vết thương này. Vô Uyên khẽ nhướng mày, từ từ ngước mắt lên, ánh mắt vượt qua trưởng lão, rơi trên người Khương Tước. Nàng vừa mới huýt sáo xong, trong mắt ngập tràn ý cười, hả hê một cách quang minh chính đại. Thanh Sơn trưởng lão run rẩy chỉ vào vết máu bên má Vô Uyên, hai mắt trắng dã rồi ngã ngửa ra sau. Khương Tước vội vàng né ra, Văn Diệu đứng sau lưng nàng vững vàng đỡ lấy trưởng lão, đưa tay lên bấm nhân trung: "Sư phụ! Sư phụ, người đừng chết, sư phụ!" Thanh Sơn trưởng lão bị tức đến chết đi sống lại, gắng gượng đứng vững, cảm giác như giây tiếp theo mình sẽ đi luôn: "Mau, mau đi chữa thương cho nó." Văn Diệu vội nói: "Vâng, vâng, vâng." Ba vị sư huynh còn lại cũng cùng nhau vây quanh Khương Tước, mỗi người đều lấy từ trong lòng ra một hộp thuốc mỡ. Thẩm Biệt Vân: "Ngọc Dung Cao, Phất Sinh lần nào dùng cũng khen tốt." Diệp Lăng Xuyên: "Hắn ta nói phét đó, Phất Sinh thích nhất Thư Ngân Cao của ta." Văn Diệu: "Dùng của ta, dùng của ta, Hồi Nguyên Đan là số một thiên hạ!" Mấy người không hiểu sao lại nổi máu ăn thua, thuốc mỡ gần như muốn dí cả vào mặt Khương Tước. Diệp Lăng Xuyên đạp Văn Diệu một cước, Văn Diệu đấm Diệp Lăng Xuyên một quyền, hai người vứt thuốc mỡ đi rồi lao vào choảng nhau. "Diệp Lăng Xuyên, ngươi lại giật tóc ta!" "Chết tiệt, ngươi nhả ra trước đi." Thanh Sơn trưởng lão hét lớn: "Nghịch đồ... nghịch đồ! Khụ khụ khụ." Bụi bay mù mịt, gà bay chó sủa, khung cảnh nhất thời mất kiểm soát. Lợi ích là, trước mắt chỉ còn lại một lựa chọn. Khương Tước lấy Ngọc Dung Cao từ tay Thẩm Biệt Vân, bôi lên vết thương. Tam sư huynh Mạnh Thính Tuyền vẫn luôn yên lặng đột nhiên "phựt" một tiếng mở chiếc quạt xếp trong tay ra. Hắn ta ghé sát vào vết thương của nàng mà quạt. Hóa ra hắn ta phụ trách "thổi thổi". Hu hu, không hổ là Tam sư huynh ấm áp, ít nói nhưng tinh tế. Ngọc Dung Cao quả nhiên là hàng tuyển của nữ chính, bôi lên mặt mát lạnh, cầm máu ngay tức khắc, vết sẹo cũng biến mất trong nháy mắt. Mọi người ngầm hiểu, đồng loạt quay đầu nhìn Vô Uyên, chỉ thấy vết máu trên gò má lạnh lùng trắng nõn của hắn cũng từ từ biến mất. Hiểu rồi, nếu người bị thương là Khương Tước, nàng khỏe thì Tiên chủ mới khỏe. Ngược lại chắc cũng vậy. Nhưng không ai dám xác nhận, những người có mặt ở đây không một ai dám cầm dao rạch một đường lên người Vô Uyên. Văn Diệu đang cắn người bỗng nhả ra: "Tiên chủ, ngài nói xem, Khương Tước bị thương thì ngài cũng bị thương, vậy nếu nàng chết, có phải ngài cũng..." "Câm miệng!" Văn Diệu bị vây công. Diệp Lăng Xuyên ấn đầu hắn ta vào lại cánh tay mình: "Ngươi cứ cắn tiếp đi, đồ ngu." Văn Diệu ngoàm một tiếng cắn tiếp. Khương Tước cụp mắt, nhớ lại kết cục của mọi người trong truyện gốc. Vô Uyên thân tử hồn tiêu, một thân tu vi tan vào đất trời. Không chỉ hắn, kết cục của bốn vị sư huynh cũng rất thảm: Đại sư huynh linh căn bị hủy thành phế nhân, Nhị sư huynh bị ném đến ma giới làm lô đỉnh, Tam sư huynh thần thức bị tổn thương thành kẻ ngốc, Tứ sư huynh thì dung nhan bị hủy, đọa thành quỷ tu. Người gây ra tất cả những chuyện này chính là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của nữ chính, đệ tử thân truyền của Phạn Thiên Tông, Tống Thanh Trần. Ả ta ái mộ Vô Uyên, nhưng Vô Uyên lại coi trọng Khương Phất Sinh, thế là hủy hoại mọi thứ của nữ chính đã trở thành chấp niệm trong lòng ả. Vị Tống Thanh Trần đó cũng có thiên tư tuyệt vời, khí vận và thiên phú không hề thua kém nữ chính, giai đoạn đầu thì ẩn mình, giai đoạn sau thì tàn sát.