Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:06:18
Vô Uyên liếc ông ta một cái, Thanh Sơn trưởng lão lặng lẽ hạ thấp giọng.
"Mạo muội hỏi một câu, đối phương là cô nương có dung nhan khuynh thành, tư chất hơn người nào vậy?"
Bàn tay Vô Uyên đặt trên bàn khẽ gõ một cái, gáy của các vị sư huynh lạnh toát.
Diệp Lăng Xuyên lên tiếng ngăn cản: "Sư phụ, người đừng hỏi nữa, đó là chuyện riêng của Tiên chủ."
Mạnh Thính Tuyền xen vào: "Đúng vậy, mạo muội quá."
Thanh Sơn trưởng lão nheo mắt nhìn mấy tên đệ tử của mình, không ai dám nhìn thẳng vào mắt ông ta, ông ta liền hiểu ra ngay: "Các ngươi biết?"
Thẩm Biệt Vân thở dài: "Sư phụ đừng hỏi nữa, chúng con sẽ không nói đâu."
Khốn kiếp thật, lại còn biết thật.
Thanh Sơn trưởng lão đang định hỏi tiếp thì đột nhiên nghe thấy trên đầu có tiếng la "chết tiệt" vang lên.
Ông ta ngơ ngác ngẩng đầu, trơ mắt nhìn mái nhà bị đập thủng, một, hai, ba... năm bóng đen rầm rầm rơi xuống.
Bạch hổ đỡ được Khương Tước, Phi Thiên Mã đỡ được Văn Diệu. Trần Hư đạo trưởng không ai quản, ôm vò rượu mà làm một cú đáp mặt đầy sảng khoái.
Khương Tước im lặng nhìn Trần Hư đạo trưởng đang hôn mê, cũng tốt.
Đó là báo ứng mà ông ta đáng phải nhận vì say rượu mà còn ngự vân.
Khương Tước quay đầu, đối diện ngay với Thanh Sơn đạo trưởng đang cười như không cười: "Người trẻ tuổi đúng là có sức sống, tiền đền mái nhà ai trả đây?"
Khương Tước và Văn Diệu đồng loạt chỉ vào Trần Hư đạo trưởng đang hôn mê: "Ông ấy."
Trần Hư đạo trưởng đang hôn mê không hề đưa ra ý kiến phản đối.
"Rất tốt." Thanh Sơn đạo trưởng cười gật đầu: "Nhưng mà..."
Khi thấy khế ước ấn màu vàng trên trán Khương Tước, nụ cười của ông ta cứng đờ trên mặt: "Tuy không có khả năng lắm, nhưng ta vẫn nhiều lời hỏi một câu, hôn khế này của ngươi là kết với ai vậy?"
Khương Tước nghiêng đầu nhìn Vô Uyên đang đứng sau lưng Thanh Sơn trưởng lão, rồi lại nhìn về phía Thanh Sơn trưởng lão, chớp chớp mắt với ông ta.
Các vị sư huynh nhìn trời, nhìn đất, nhìn không khí.
Bọn họ không nói đâu nhé, là nàng tự rơi xuống đó.
Nụ cười của Thanh Sơn trưởng lão càng thêm cứng đờ: "Ta không tin."
Một đệ tử ngoại môn không có linh căn và vị Tiên chủ tôn quý nhất tiên môn.
Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!
Tiểu tử chết tiệt Văn Diệu vào thời khắc mấu chốt lại giáng một đòn chí mạng cho trưởng lão: "Là thật đó ạ, đều tại con, đã nhầm lẫn lấy Uyên Ương Tỏa khóa bọn họ lại, nên họ mới phải thành thân."
Thanh Sơn trưởng lão, người vẻ ngoài bình tĩnh nhưng thực chất đã phát điên, hạ giọng nói: "Thì ra là vậy."
"Ha ha... ha ha ha..."
Ông ta lặng lẽ nhìn Văn Diệu một lúc, rồi đột nhiên hóa ra bản mệnh kiếm chém về phía hắn ta: "Ta chém chết ngươi, đồ nghịch đồ!"
"Ấy ấy! Sư phụ, người bình tĩnh!" Văn Diệu nhanh chóng trốn sau lưng Khương Tước đang ở gần mình nhất, cùng Thanh Sơn trưởng lão diễn ra một màn rượt đuổi vòng quanh cột.
Ba vị sư huynh còn lại muốn qua giúp, nhưng tình hình quá hỗn loạn, nhất thời không biết phải ra tay thế nào, đành phải đi ngang như cua ở bên cạnh.
"Giới tu chân hiểu biết về tà khí thượng cổ chưa đến một phần vạn, ai biết sau này sẽ xảy ra sai sót gì, ngươi muốn tức chết ta mà, đồ nghịch đồ!"
Nước bọt của Thanh Sơn trưởng lão bắn tung tóe đầy mặt Khương Tước. Nàng đưa tay lau mặt, tay vừa hạ xuống, bên má đã bị kiếm khí của trưởng lão cứa cho một vệt.
Thấy đã làm bị thương mặt của tiểu cô nương, Thanh Sơn trưởng lão lập tức dừng động tác: "Đừng sợ, ta có dược cao tốt, tuyệt đối không để lại sẹo đâu."
"Sư phụ." Thẩm Biệt Vân đang đứng xem, ghìm giọng gọi Thanh Sơn trưởng lão một tiếng.
Thanh Sơn trưởng lão công kích không phân biệt bất kỳ đệ tử nào của mình: "Làm gì, gọi hồn à mà gọi gọi gọi!"
Thẩm Biệt Vân mặt mày trắng bệch chỉ vào Vô Uyên sau lưng trưởng lão.
Trưởng lão từ từ quay đầu lại, chỉ thấy trên mặt Vô Uyên, ở vị trí giống hệt Khương Tước cũng đột nhiên xuất hiện một vệt máu.