Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:07:00
Vân Anh trưởng lão bị bốn vị sư huynh hộ con của Lam Vân Phong chắn kín mít, không nhìn thấy được chút nào nha đầu mà ông muốn đào. Ông đưa tay ra kéo người, bốn người đứng như một bức tường, kéo thế nào cũng không động.
Sắc mặt Vân Anh trưởng lão đen như đít nồi, đám tiểu tử này không cho ông ta chút mặt mũi nào.
Đang lúc tức giận, chiếc lá mà Khương Tước vừa vẽ Dẫn Lôi Phù lại lóe lên một vầng kim quang, bầu trời lại ầm ầm giáng xuống một đạo thiên lôi nữa.
Lần này đến bất ngờ, Khương Tước không kịp khống chế phương hướng, bất ngờ đánh thẳng xuống Vân Anh trưởng lão đang ngồi ở chủ vị.
Dưới con mắt của bao người, mái tóc bạc xinh đẹp của trưởng lão bị đánh thành kiểu đầu bù xù.
Vân Anh trưởng lão phun ra một ngụm khói đen, tao nhã không còn sót lại chút nào: "Chết tiệt..."
Mọi người chưa kịp kinh ngạc vì Khương Tước đã dẫn ra hai đạo thiên lôi, đã bị Vân Anh trưởng lão đang nổi trận lôi đình đá đi hốt phân.
Người thua có tám người, Khương Tước là người duy nhất thắng nhưng cũng phải đi hốt phân.
Những người thắng còn lại đồng loạt tình nguyện xung phong: "Trưởng lão, đệ tử cũng muốn đi hốt phân."
"Ta cũng muốn đi..."
"Ta cũng vậy."
Cái đám tiểu tử này, bình thường trốn còn nhanh hơn ai hết. Đây đâu phải là muốn đi hốt phân, rõ ràng là muốn đi hỏi Khương Tước làm thế nào dùng lá cây để vẽ phù, lại còn vẽ nhanh như vậy.
"Đi hết đi, đi hết đi!" Vân Anh trưởng lão sờ sờ mái tóc của mình, đau lòng đến sắp khóc.
Trước khi đi, ông ta kéo đệ tử thân truyền của mình là Tùy Ngọc lại bên cạnh, thì thầm nói: "Hỏi cho kỹ vào, về kể lại tỉ mỉ cho vi sư."
Không nhận thì thôi, ông đây không phải là không có cách, hừ.
Cứ như vậy, Linh Thú Cốc lần đầu tiên đón tiếp tất cả các đệ tử thân truyền.
Trong cốc nuôi đủ các loại linh thú, bay trên trời, chạy dưới đất, bơi trong nước.
Linh thú được nuôi ở Linh Thú Cốc của Thiên Thanh Tông được bán cả trong và ngoài tông môn, chủ yếu dùng làm thú cưỡi và hỗ trợ.
Phi Thiên Mã của Văn Diệu chính là được mua từ Linh Thú Cốc.
Cốc chủ Lăng Bất Chu cười đến cong cả mắt, hôm nay vừa hay có mấy đệ tử không đến được, đang thiếu nhân lực, đến thật đúng lúc, thật đúng lúc.
Ông ta nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho mười sáu đệ tử: có người phụ trách cho ăn, người phụ trách chải lông, còn có người phụ trách quạt gió.
Nhiều việc ghê, không chỉ có hốt phân.
Khương Tước cứ ngỡ mình có thể thoát được một kiếp.
Kết quả Lăng Bất Chu chỉ vào nàng và Văn Diệu, không chút do dự: "Hai ngươi đi hốt phân."
Khương Tước cứng đờ người.
Văn Diệu cười an ủi nàng: "Không sao, đã đến đây rồi thì cứ làm thôi."
Khương Tước: "..."
Mấy chữ này lại có thể dùng như vậy sao?
Lời của Lăng Bất Chu vừa dứt, các đệ tử vừa được phân công nhiệm vụ lập tức không chịu: "Cốc chủ, con cũng muốn đi hốt phân!"
"Con cũng muốn đi!"
"Con cũng đi."
"Chuyện, chuyện gì thế này?" Cốc chủ ngơ ngác: "Đám tiểu tử này điên rồi à?"
Linh thú ăn linh thực, phân tuy không thối nhưng dù sao cũng là phân, mọi khi đến đây đều tránh xa ba thước, không cam tâm tình nguyện, hôm nay lại nhiệt tình như vậy, tranh nhau giành đi hốt phân.
"Được được được." Cốc chủ sảng khoái đổi nhiệm vụ: "Vậy các ngươi đi hốt phân, nha đầu này đi cho ăn nhé."
Khương Tước vội vàng gật đầu lia lịa: "Được được được."
Các đệ tử: "Vậy con cũng đi cho ăn."
"Con cũng đi, con cũng đi."...
Lăng Bất Chu nhìn kỹ cọng giá đỗ đang ngơ ngác trước mặt, ông ta coi như đã hiểu ra, đám đệ tử này đều muốn đi theo nó cả.
Ông ta vung tay một cái: "Được rồi, tất cả đi hốt phân!"
Khương Tước gục ngã.
Lũ cháu chết tiệt này.
Các đệ tử được người dẫn đến hang gấu.
Hang gấu nuôi mấy chục con gấu trắng, con nào con nấy lông mượt bóng lưỡng.
Phía trên là lộ thiên, trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ. Bên dưới là cỏ xanh như nệm, oanh ca bướm lượn.