Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:07:21
Sơn Hà Trùy: "..."
Khương Tước bị chọc còn chưa nói gì, Sơn Hà Trùy đã bùng lên một ngọn lửa màu xanh, rung lắc dữ dội hai cái rồi "phì" một tiếng phun ra một làn khói,"loảng xoảng" rơi xuống đất không động đậy nữa.
Trông y như bị tức đến ngất đi.
Khương Tước chớp chớp mắt, ngồi xuống dưới gốc cây ngô đồng bắt đầu đả tọa.
Nó tức giận, chứ nàng còn chê nó xấu nữa là.
Linh khí nhập thể, Khương Tước cố ý khống chế lượng linh khí hít vào. Nếu nàng mà hút không kiêng dè thì tất cả đệ tử của Lam Vân Phong đừng hòng tu luyện được, linh khí sẽ ùa về phía nàng như chim mỏi tìm về tổ.
Ý thức chìm vào một thế giới đen kịt, nàng bất ngờ phát hiện trên bầu trời có thêm hai ngôi sao, bên dưới lại còn xuất hiện một ngọn núi nhỏ.
Trước đây nàng vẫn luôn cho rằng màu đen là do nhắm mắt, thì ra không phải.
Nàng chợt nhận ra đây là thức hải của mình. Hai ngôi sao đó chính là tu vi, nàng bây giờ là Luyện Khí tầng hai, cho nên chỉ có hai ngôi sao.
Vậy ngọn núi nhỏ kia là sao, chẳng lẽ là cái món đồ xấu xí đó?
Nó lại có thể xuất hiện dưới hình dạng một ngọn núi trong thức hải, không lẽ tuy nó hơi xấu nhưng thực ra rất lợi hại?
Khương Tước đi đến đống cỏ tranh, nhặt món đồ xấu xí lên ném vào túi trữ vật, vẫn nên giữ lại, để sau này quan sát tiếp. ...
Mặt trời mọc rồi lặn.
Khương Tước đả tọa suốt một đêm, ngôi sao thứ ba lờ mờ xuất hiện, nhưng rất ảm đạm.
Mấy vị sư huynh đến tìm Khương Tước để đi học lớp luyện đan trên Quảng Bình Phong, nhìn thấy ngôi nhà tranh đã sụp và người nam nhân kia thì đều ngơ ngác.
Văn Diệu ngáp được nửa chừng thì thu lại: "Khương Tước, muội lén Tiên chủ đi cướp một người nam nhân về à?"
Diệp Lăng Xuyên đấm cho hắn ta một cái: "Ngươi ra khỏi cửa có mang theo não không vậy?"
Thẩm Biệt Vân ôn tồn hỏi Khương Tước: "Người này là?"
Khương Tước thành thật trả lời: "Không biết, tối qua từ trên trời rơi xuống."
Thẩm Biệt Vân phân tích: "Không rõ tên họ, không rõ lai lịch, nửa đêm đột kích, nghe có vẻ hơi nguy hiểm."
Mạnh Thính Tuyền đồng tình: "Trói lại."
Văn Diệu ra tay, hai ba cái đã trói người vào gốc cây ngô đồng, dùng cỏ tranh chọc cho người đó tỉnh lại: "Tên họ là gì, mau khai thật!"
Kiếm Lão đang ngơ ngác, ngủ một giấc tỉnh dậy đã bị đệ tử nhà mình trói lại, nhất thời dở khóc dở cười: "Tên không nhớ, những năm gần đây mọi người đều gọi ta là Kiếm Lão hoặc Tông chủ."
Kiếm Lão là Tông chủ của Thiên Thanh Tông do chính tay Vô Uyên bổ nhiệm.
Ông ta ỷ vào Thiên Thanh Tông có Tiên chủ trấn giữ, nên chu du bốn bể, không màng thế sự, các đệ tử nhỏ tuổi đa phần đều không nhận ra ông ta.
Văn Diệu sững người: "A?"
"Các đồ đệ!" Từ xa vọng lại tiếng gọi của Thanh Sơn trưởng lão. Ông ta bay từ ngôi nhà tranh cao nhất tới, sắc mặt hồng hào, nụ cười rạng rỡ, râu tóc phiêu dật.
"Tiên chủ vừa mới truyền tin cho ta, nói đã tìm được Tông chủ đại nhân để dạy lớp kiếm pháp cho các con."
"Người tối qua đã đến rồi, các con có thấy..." Thanh Sơn trưởng lão từ xa đã thấy có người bị trói dưới gốc cây.
Ban đầu ông ta không để ý, càng lại gần càng thấy người đó quen mắt, cho đến khi cuối cùng xác nhận được, người đó chính là Tông chủ.
Toàn thân ông ta linh lực trì trệ, nụ cười cứng đờ, râu vểnh lên, loạng choạng một cái rồi từ trên không rơi xuống.
Mấy huynh muội nhân lúc này nhanh tay cởi trói, mời ngồi, rót trà, đấm vai cho người ta.
Thanh Sơn trưởng lão lại ngước mắt lên: "Nghịch đồ! Còn không mau buông, buông, buông ra để ta."
Ông ta vừa mới nằm mơ sao?
Mấy sư huynh muội đứng thành một hàng chào Thanh Sơn trưởng lão, cười vừa ngọt ngào vừa ngoan ngoãn: "Sư phụ buổi sáng tốt lành."
Thanh Sơn đáp lại họ: "Buổi sáng tồi tệ."
Thiếu chút nữa là tim ngừng đập rồi, lũ tiểu tử này.