Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:06:49
"Ta biết Thẩm sư huynh là người tốt nhất. Chỉ cần huynh giúp ta lấy lại bản mệnh kiếm, ta nhất định sẽ nói tốt cho huynh trước mặt trưởng lão, để huynh quay lại lớp học. Đều là lỗi của Khương Tước, huynh chẳng qua chỉ bị nàng ta liên lụy."
Oa ào, bảo sao cô nương này lại vô cớ nhắm vào mình, thì ra là có nguyên do.
Khương Tước quay đầu nhìn Thẩm Biệt Vân: "Chậc, câu nào câu nấy đều không rời khỏi huynh nhỉ, Đại sư huynh."
Thẩm Biệt Vân mặt mày mờ mịt, hắn ta còn chưa nói với nàng ta được mấy câu.
Văn Diệu đặt tay lên vai trái của hắn ta: "Hai người tiến triển đến đâu rồi?"
Diệp Lăng Xuyên đặt tay lên vai phải của hắn ta: "Lén lút phóng túng vậy sao, sư huynh?"
Triệu Lãm Nguyệt trên kiếm đỏ mặt: "Các ngươi đừng nói bậy, ta và Thẩm sư huynh trong sạch. Các ngươi đừng làm khó huynh ấy, ta sẽ đau lòng."
Gân xanh trên trán Thẩm Biệt Vân giật mạnh, hắn ta nghiến răng nhìn Triệu Lãm Nguyệt: "Ngươi xuống đây."
Triệu Lãm Nguyệt thấy Thẩm Biệt Vân gọi mình, lập tức vui ra mặt, ngự kiếm định bay xuống thì bị Diệp Linh níu lại: "Ngươi mà còn đầu óc u mê vì tình nữa thì bọn ta không quan tâm đến ngươi đâu."
Trần Tri Phi xen vào: "Đây còn chưa yêu đương gì đâu, người ta rõ ràng là muốn đánh ngươi, ngươi còn xáp lại."
"Ngoan ngoãn xin lỗi rồi lấy kiếm của ngươi về đi, bọn ta còn phải vội về tu luyện."
Triệu Lãm Nguyệt nghe sư huynh sư tỷ nói xong, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Tuy không hài lòng nhưng nàng ta cũng có chút đầu óc, lí nhí như muỗi kêu nói một câu "xin lỗi", rồi chìa tay đòi kiếm: "Xin lỗi xong rồi, đưa kiếm đây."
Khương Tước cầm Xích Viêm Kiếm để ra lệnh cho Triệu Lãm Nguyệt: "Không nghe thấy, nói to lên."
Triệu Lãm Nguyệt siết chặt nắm đấm: "Xin. Lỗi."
"Giọng điệu nặng nề quá, không thành tâm, làm lại."
"Ngươi!" Triệu Lãm Nguyệt định xuống gây sự thì bị Trần Tri Phi giữ lại tại chỗ: "Bản mệnh kiếm quan trọng hơn."
Nàng ta hít sâu mấy hơi: "Xin lỗi."
"Khô khan quá, làm lại. Kiên nhẫn của ta có hạn, cơ hội cuối cùng đó nha."
Triệu Lãm Nguyệt dồn hết sức lực điều khiển cơ mặt, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Xin lỗi-!"
Âm cuối du dương, giọng nói vang dội.
"Không tồi." Khương Tước cuối cùng cũng gật đầu: "Nhưng ta đổi ý rồi, không muốn đưa nữa, mời ngươi về cho."
Triệu Lãm Nguyệt tức đến sôi máu, gần như muốn phát điên: "Ngươi là người tu đạo mà lại lật lọng!"
Khương Tước chẳng hề để tâm: "Ngươi cứ đi hỏi thăm danh tiếng của ta ở Thiên Thanh Tông xem, ta có bao giờ giữ lời đâu?"
"Ngươi... ta..." Triệu Lãm Nguyệt ôm ngực. Từ khi tu tiên đến nay, tim của nàng ta đã lâu không đập một cách dữ dội như vậy. Một người tu tiên có thể chọc tức người khác đến thế này, nàng ta đúng là lần đầu tiên gặp.
Bốn vị sư huynh giơ ngón cái với nàng: "Muội là số một."
Người tu tiên đa phần đều coi trọng thể diện, kiểu người như nàng đúng là độc nhất vô nhị trong giới tu tiên.
Khương Tước xua tay: "Khiêm tốn, khiêm tốn."
Không phải nàng cố ý gây khó dễ, chỉ là đám người Triệu Lãm Nguyệt không hề thành tâm xin lỗi, một là không tôn trọng, hai là không có lễ vật, chẳng có chút dáng vẻ nào của việc xin lỗi cả.
Trần Tri Phi lại gần Triệu Lãm Nguyệt: "Nàng ta rõ ràng là không muốn đưa, xem ra hôm nay không lấy được rồi, chúng ta về trước đi, bàn bạc kỹ hơn."
Diệp Linh cũng khuyên nhủ: "Sư phụ không cho chúng ta ra tay, chúng ta không chiếm được lợi thế đâu, hay là đi trước đi."
Triệu Lãm Nguyệt vốn đã đang tức giận, giờ nghe lời của sư huynh sư tỷ lại càng tức hơn: "Hai người không muốn giúp thì đi đi, ta không cần hai người giả nhân giả nghĩa!"
Hai người nghe xong quay đầu bỏ đi thật, đúng là bỏ mặc Triệu Lãm Nguyệt.
Triệu Lãm Nguyệt vừa bị Khương Tước chọc tức, lại bị sư huynh sư tỷ của mình chọc tức, lập tức bật khóc. Nàng ta nước mắt lưng tròng nhìn Thẩm Biệt Vân: "Thẩm sư huynh, bây giờ chỉ có huynh mới giúp được ta thôi, Lãm Nguyệt xin cảm tạ sư huynh trước."