Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Cửu Nguyệt Ngư15-12-2025 17:07:07
Khương Tước cảm thấy cái này còn đơn giản hơn: "Truyền linh khí vào là được."
Tùy Ngọc và các đệ tử nghe mà ngơ ngác. Đạo lý rất đơn giản, nhưng thực hành lại rất khó.
Linh căn của họ giống như một quả bóng bay. Linh căn càng cao cấp, thời gian dẫn linh càng ngắn, linh khí tích trữ được càng nhiều.
Hơn nữa linh khí tích trữ có hạn, dùng hết lại phải dẫn linh khí lại từ đầu, rất tốn thời gian.
Sự tồn tại của giấy phù là để tiết kiệm linh khí, để họ có thể dùng linh khí vào những lúc quan trọng nhất trong chiến đấu.
Nhưng Khương Tước không cần, Thiên Sinh Linh Thể giống như một cái túi ni lông, vèo một cái là đầy, không chỉ có thể tích trữ được nhiều linh khí mà thời gian cần để dẫn linh khí cũng cực kỳ ngắn.
Các đệ tử thấy nàng nói dễ dàng như vậy, có vài người hăm hở, muốn dùng lá cây thử, nhưng ở đây không có.
Khương Tước thân thiện nhắc nhở: "Dùng quần áo cũng được."
Mọi người sững sờ một lúc, đồng loạt bắt đầu xé quần áo: "Thú vị quá, lần đầu tiên ta vẽ phù trên quần áo."
"Ta cũng vậy, nếu thành công ta có thể khoe cả một năm."
"Mau thử đi, mau thử đi!"
Khương Tước cũng xé một miếng vải: "Ta biểu diễn trước một lần."
Truyền linh, vẽ phù, một mạch liền tù tì.
Ngay lúc miếng vải bùng cháy, sắc mặt Khương Tước đột nhiên sa sầm: "Toi, ta lại quên định hướng rồi."
Dứt lời, ba đạo thiên lôi ầm ầm kéo đến, đánh thẳng vào hố phân ở góc.
Phân bay vọt lên trời, văng tung tóe khắp nơi.
Có mấy cục bay qua đỉnh hang lộ thiên, vẽ ra một đường parabol hoàn hảo trên không trung, rồi "bẹp" một tiếng rơi xuống đầu cốc chủ đang ngồi dưới gốc cây tránh nắng.
Ông ta ngơ ngác sờ lên trán lành lạnh, trơ mắt nhìn trên đỉnh hang gấu có thứ gì đó đang bay tung tóe.
Tay cốc chủ bắt đầu run rẩy, ông ta gầm lên về phía hang gấu: "Linh Thú Cốc cấm nổ phân!"
"Chết tiệt, đứa nào làm cái này?"
Lúc Cốc chủ xông đến hang Gấu, Thẩm Biệt Vân đã dùng Tịnh Trần Quyết dọn dẹp sạch sẽ hiện trường.
Toàn bộ đệ tử đều vây chặt lấy Khương Tước, che chắn cho nàng ở phía sau.
"Kẻ nào làm thì tự giác bước ra đây, bản Cốc chủ sẽ tha cho không chết!"
Khương Tước vốn không có thói quen làm rùa rụt cổ, nàng vừa định lên tiếng thì đã bị người khác giành nói trước.
"Thưa Cốc chủ, là Khương Tước." Triệu Lãm Nguyệt không chút do dự mà tố giác.
Tùy Ngọc lườm Triệu Lãm Nguyệt một cái, Khương Tước đã không giấu giếm bí quyết, hắn ta không thể bất nghĩa được, bèn lập tức nói: "Là do ta làm nổ, không liên quan đến Khương Tước."
Các đệ tử khác tranh nhau: "Nói bậy, rõ ràng là ta làm!"
"Là ta làm."
"Cút đi, là ta làm!"
Bốn vị sư huynh thân thiết đứng ngây ra tại chỗ, hoàn toàn không có đất dụng võ.
"Tất cả im miệng cho ta!" Lăng Bất Chu gầm lên một tiếng: "Ai là Khương Tước?"
Đám nhóc này hiếm khi đoàn kết được một lần, không ngờ lại là để nhận tội thay cho người khác, đúng là chuyện lạ đời. Ông ta phải xem thử Khương Tước này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Vừa nghĩ vậy, ông ta liền thấy một "cây giá đỗ" nhỏ con bước ra từ trong đám đông: "Là ta."
Chưa kịp để Lăng Bất Chu hỏi tội, một đệ tử trong cốc đã hớt hải chạy tới: "Cốc chủ, không hay rồi! Tiếng sấm vừa rồi đã làm kinh động bầy tiểu Thanh Loan, gần trăm con tiểu phi loan trong Loạn Cư đều bay đi hết rồi!"
Lăng Bất Chu suýt chút nữa thì ngất xỉu: "Ngươi nói cái gì?"
Bầy tiểu Thanh Loan đó đã được Phạn Thiên Tông ở kế bên đặt trước từ lâu. Một con Thanh Loan đổi được một viên Duyên Thọ Đan, mà Duyên Thọ Đan thì ngàn vàng khó cầu.
Nếu Tông chủ mà trách tội, cái mạng nhỏ này của ông ta khó giữ.
"Để ta đi bắt về." Khương Tước chủ động nhận việc, dù sao cũng là họa do nàng gây ra.
Các đệ tử đồng thanh nói: "Chúng ta cũng đi."
Lăng Bất Chu cũng chẳng còn lòng dạ nào truy cứu trách nhiệm vụ làm nổ phân nữa: "Mau đi, mau đi."